Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

phượng môi hồng, từ chân tơ kẽ tóc đến mười đầu ngón tay thanh tú, thậm chí là đường cong mảnh khảnh tinh tế nơi cổ chân, tất cả đều bắn trúng mọi gu thẩm mỹ của anh.
Hóa ra cái sự thôi thúc nguyên thủy giữa nam và nữ đều bắt đầu từ nhan sắc.
Phàm phu tục tử, anh đúng là một gã phàm phu tục tử chính hiệụ Hà Tĩnh nhìn đến ngẩn người.
Tưởng Từ cảm nhận rõ rệt ánh mắt mạo phạm đang dừng lại trên người mình, cô mất kiên nhẫn ngước mắt lên.
Người đàn ông trước mặt ngây ra, cái bộ dạng “mê gái” hiện rõ trên mặt, dù Tưởng Hưng đang đứng ngay cạnh mà anh vẫn dám nhìn cô như vậy.
Vô lễ.
Hà Tĩnh bị lườm thì sực tỉnh, anh vội vàng dời tầm mắt, khép hờ mí mắt để che giấu sự căng thẳng vừa thoáng qua.
Thật xấu hổ.
Trương Vĩnh Cường và Tưởng Hưng hàn huyên một hồi, dâng quà thọ, rồi dẫn Hà Tĩnh, Hà Võ vào bàn.
Hà Võ dùng khuỷu tay hích nhẹ vào anh trai đang đi chậm chạp “Đi thôi, anh đứng đờ ra như khúc gỗ làm gì thế?” Hà Tĩnh đi ngang qua trước mặt Tưởng Từ mà không dám phân tâm, anh đi thẳng về phía bàn tiệc.
“Anh Cường, anh dùng hết vốn cưới vợ rồi đấy à?
Quả đào thọ kia to bằng cái mặt em luôn.” Hà Võ thì thầm bên cạnh Trương Vĩnh Cường, miệng đang nhai miếng thịt lợn sữa quay hiếm hoi cướp được.
Lớp da vàng ươm giòn tan đậm đà, thịt trắng hồng mềm mượt, món này vừa dọn ra đã bị tranh cướp sạch sành sanh.
Trương Vĩnh Cường vung tay vỗ nhẹ vai Hà Võ “Đây gọi là lễ nghĩa, chú hiểu không?
trước giờ Tưởng Nhị vẫn coi khinh bên mình, ông ấy bày tiệc thọ nghĩa là cho mình cơ hội để lấy lòng, lúc này không tặng thì đợi đến lúc nào?” “Đợi sau này em làm đại ca rồi cũng phải bày đủ 99 mâm tiệc thọ, thuê người ngồi cửa đếm phong bao cho em.” Hà Võ vung đũa giữa không trung vẽ ra chí hướng hào hùng của mình “Rồi cưới bốn cô vợ, đẻ cho em mấy đứa con gái xinh như cô em ngoài cửa kia kìa, cho tất cả đi thi Hoa hậu Hồng Kông hết.” “Đệchnan” Trương Vĩnh Cường táng một phát vào sau gáy Hà Võ “Đừng nói bậy, đó là con gái độc nhất của Tưởng Nhị, đại tiểu thư lá ngọc cành vàng đấy.
Nghe nói học giỏi lắm, loại giang hồ như chú mà đòi đẻ con gái như vậy sao, đừng có mơ, nằm mơ cũng không tới lượt chú đâụ” Hà Tĩnh im lặng nãy giờ bỗng hiểu ra vì sao ánh mắt lúc nãy của cô lại chán ghét đến thế.
Hóa ra là con gái Tưởng Hưng, gia cảnh ưu việt chắc chắn cô rất được cưng chiều, học hành giỏi giang đương nhiên chí hướng cao xa, sao có thể dùng con mắt chính diện mà nhìn anh.
Đại tiểu thư và tên giang hồ, hai thực thể vốn dĩ dù có luân hồi chín kiếp cũng chẳng thể tìm thấy một điểm giao nhaụ Hố sâu ngăn cách giữa họ không chỉ là địa vị, mà giống như một sự cách biệt về giống loài vậy.
Trái tim Hà Tĩnh như bị một sợi dây thép mảnh khẽ khều rách từ phía dưới, một cảm giác ngứa ngáy đâm châm chích.
“A Tĩnh, đi theo anh qua kính rượu Nhị gia.” Trương Vĩnh Cường dụi tắt thuốc, ngón tay kẹp ly rượu vang đỏ đứng dậy.
Hà Tĩnh tiện tay cầm lấy chai rượu vừa mở trên bàn, đi theo sau Trương Vĩnh Cường.
Đi đến bàn chính chỉ mất mười giây.
Hà Tĩnh vô thức nín thở, từ xa lại gần tiến về phía bóng hình tóc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡