Chương 11
và sỗ sàng.
Tưởng Từ không nhìn lại, cô ghét cái thái độ lả lơi và mùi nước hoa nồng nặc của Nghê Thiếu Tường, cô thầm đảo mắt khinh bỉ trong lòng.
Nghê Khoan thấy con trai mình chẳng có chút khiêm tốn nào, cười khan hai tiếng “Cái thằng nghịch tử này của anh vẫn phải trông cậy vào các bậc chú bác anh em dạy bảo, nó bớt làm anh nổi giận để anh sống thêm vài năm là tốt lắm rồi.
Vẫn là có con gái tốt hơnnan” Ông ta quay sang nhìn Tưởng Từ nãy giờ vẫn im lặng “Như A Từ đây, vừa đẹp vừa ngoan, lại học giỏi thì mới gọi là có phúc về già.
A Từ năm nay 18 rồi nhỉ?” “Bác Nghê nhớ tốt quá.” Bị gọi tên, Tưởng Từ chuyển sang chế độ con ngoan, giọng nói lanh lảnh, dứt khoát không chút làm bộ.
Nghê Khoan cười trêu “Qua hai năm nữa là có thể tìm một chàng rể rồng, văn võ song toàn còn gắt hơn cả anh Mark Châu Nhuận Phát trong Bản sắc anh hùng đấy.” “Chậc, nói mấy chuyện đó làm gì, em chỉ có mỗi mình A Từ, còn muốn nó ở bên cạnh thêm vài năm nữanan” Tưởng Hưng vỗ vỗ vai Nghê Khoan, không muốn nói nhiều, bảo Liêu Thắng dẫn họ vào chỗ ngồi.
“Có thấy mệt khi phải cùng ba tiếp đãi mấy người này không?” Tưởng Hưng ghé sát tai Tưởng Từ, hỏi nhỏ.
“Hôm nay là sinh nhật ba, ba vui là quan trọng nhất.” Tưởng Từ mỉm cười, giấu đi vẻ mệt mỏi trong mắt.
Sự ngoan ngoãn này thực sự khiến Tưởng Hưng ấm lòng vô cùng.
“Con cứ chăm chỉ học hành, nghe lời dạy bảo, cả đời này bình an chính là niềm vui lớn nhất của ba.
Nếu hôm nay không phải lễ mừng thọ, ba cũng không muốn đưa con ra đây, tiếp xúc với hạng người này chẳng tốt đẹp gì cho con cả.” Tưởng Hưng vừa dặn dò con gái vài câu, ngẩng đầu lên đã thấy Trương Vĩnh Cường dẫn theo Hà Võ, Hà Tĩnh đi tới.
Tưởng Từ đưa mắt nhìn theo hướng của ba mình.
Một người đàn ông dáng trung bình, đầy vẻ phong trần lưu manh, tay trái bê một quả đào trường thọ bằng vàng ròng khá nặng, đi đứng nghênh ngang.
Theo sau là hai thanh niên trẻ, áo vest khoác lỏng lẻo như sợ nóng không đủ nên sơ mi mở phanh ba cúc ngực, cảnh sát nhìn thấy chắc cũng phải thốt lên phi lễ chớ nhìn.
Trong đó có một người, chiều cao nổi bật khiến ai cũng khó lòng ngó lơ.
Tưởng Từ khẽ hất cằm, quét mắt nhìn Hà Tĩnh đang để đầu đinh cực ngắn một cái, rồi quay đi chỗ khác.
Hà Tĩnh đút tay vào túi, bước từng bước lên cầu thang.
Đèn chùm đại sảnh quá đỗi xa hoa, chiếu sáng rực rỡ như ban ngày.
Anh nhìn rõ mồn một cô đại tiểu thư họ Tưởng tóc đen váy trắng, đôi mày nhạt, ánh mắt lạnh lùng ấy.
Giống như thời gian ngừng trôi, đất trời đảo lộn, trong phút chốc, định mệnh trút xuống hàng ngàn tia sáng hút hồn lên người cô gái ấy.
Mặc cho đám giang hồ đi lại nườm nượp xung quanh, Hà Tĩnh chỉ nhìn thấy cô.
Đẹp quá.
Trái tim đập thình thịch dưới cơ ngực anh truyền đến hai chữ ấy, lặp đi lặp lại, đến mức Hà Tĩnh muốn thò tay vào cổ họng lôi cái nội tạng đỏ hỏn kia ra mắng Anh bạn, bình tĩnh chút đi.
Anh đâu phải chưa từng thấy phụ nữ.
Gái quán bar khắp Hồng Kông, gái Nga da trắng nảy nở, gái Thái mỹ miều phóng khoáng, gái Đài Loan duyên dáng nhỏ nhắn.
Anh thấy nhiều rồi, tâm anh luôn tĩnh lặng như nước không hề vướng bụi trần.
Cho đến tối nay.
Mắt