Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

đen váy trắng ấy.
Xung quanh mọi người ồn ào náo nhiệt, cạn ly đến khàn cả giọng, họ lách qua những bồi bàn bưng khay cao quá đầu, né tránh những tên đầu đường xó chợ uống say bắt đầu xô đẩy nhaụ “Nhị gianan” Đi đến bên cạnh Tưởng Hưng, thấy tất cả mọi người ở bàn chính đều ngẩng đầu nhìn lại, Trương Vĩnh Cường cất cao giọng chào hỏi “Chúc ngài sinh nhật vui vẻ, phúc thọ tề thiên Phận đàn em, ly này tôi xin kính ngài trước, mong Nhị gia sau này chiếu cố nhiều hơn ” Tưởng Hưng đêm nay đang vui, đương nhiên ông ta sẽ không từ chối.
Ông ta mỉm cười chạm ly với Trương Vĩnh Cường và Hà Tĩnh rồi uống cạn.
Ông ta sớm đã nghe nói Trương Vĩnh Cường và Nghê Thiếu Tường dạo này quan hệ rất khăng khít, cũng không thấy làm lạ.
Dù sao giữa đám giang hồ này, ngay cả việc ngủ chung một người đàn bà còn có thể gọi đùa là “anh em cột chèo” thì việc bí mật chọn phe cũng chẳng có gì to tát.
Hiện giờ Tân Nghĩa cả mảng thuốc và bạc đều do Nghê Thiếu Tường nắm giữ, e là tiền vào như nước, thảo nào quà thọ tặng hào phóng đến vậy.
“Đa tạ đa tạ, mọi người đều là làm việc cho Tân Nghĩa cả.” Tưởng Hưng đặt ly rượu xuống, tiện tay móc một điếu thuốc ngậm vào miệng.
Giữa thanh thiên bạch nhật, đại ca đâu cần tự mình châm lửa.
Hà Tĩnh liếc nhìn Tưởng Từ đang mang vẻ mặt bình thản, anh lập tức phản ứng lại, rút bật lửa tiến lại gần Tưởng Hưng.
Táchnan bật nắp, không có lấy một tia lửa.
Lại bật, vẫn không có.
Lại bật nữa, vẫn không có gì.
Chiếc bật lửa kêu tách tách liên hồi, mọi người xung quanh cùng im lặng.
Tưởng Hưng có chút ngượng ngùng, ngước mắt nhìn người thanh niên cao lớn này.
Đến việc châm lửa cũng không xong, ra ngoài lăn lộn kiểu gì vậy?
Ông ta định dời điếu thuốc đi, kết quả Hà Tĩnh lại bật nắp một lần nữa.
Bùngnan Một ngọn lửa khiến người ta giật bắn mình vọt lên cao tới 10cm, kinh động đến mức Tưởng Hưng tưởng lông mày mình đi tong đến nơi, ông ta lập tức cúi người né tránh, điếu thuốc trắng rơi khỏi miệng, lăn lông lốc dưới đất.
Hà Tĩnh toát mồ hôi hột, cuống cuồng ấn nắp dập tắt ngọn lửa.
Trương Vĩnh Cường gào lên “Đệchnan lửa to thế, chú định diễn xiếc à?” Mấy người trên bàn cuối cùng không nhịn được nữa, lập tức cười phá lên.
Ngay cả Tưởng Từ cũng cười cong cả khóe môi, khẽ ho hai tiếng để che đậy.
Cô tận mắt nhìn Hà Tĩnh và Trương Vĩnh Cường đi tới kính rượu, vốn tưởng cũng chỉ là chào hỏi bình thường, không ngờ lại xảy ra vở hài kịch này.
Cô liếc nhìn gương mặt bối rối của Hà Tĩnh, thấy anh siết chặt ngón tay, hẳn là hận không thể ném cái Zippo bạc kia vào bồn cầu rồi xả nước bay thẳng ra vịnh Duy Đa Lợi Á ngay lập tức.
Càng nhìn càng thấy buồn cười.
Tưởng Từ bưng tách trà nhấp một ngụm nhỏ, che giấu biểu cảm xem kịch không mấy lịch sự của mình.
“Xin lỗi Nhị gia.” Hà Tĩnh xin lỗi.
Sợi dây thép kia không chỉ cứa vào tim anh mà còn rạch nát cả mặt mũi anh, vừa bực vừa nhục.
Anh bắt đầu hối hận vì đêm nay đã đến bữa tiệc thọ này, anh hối hận vì tại sao lại mang theo bật lửa, hối hận vì cứ phải thể hiện sự nhanh tay nhanh mắt, khéo léo giao thiệp trước mặt bao nhiêu người.
Anh còn nhìn thấy nụ cười nhạt của Tưởng Từ.
Thật hy vọng bỗng nhiên có sóng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡