Chương 11
lời vẫn ổn.
Nghe vậy, Tô Vinh Minh mới hừ lạnh một tiếng, còn nói năm ngoái mừng thọ, Từ Chí Hoài nhờ người tặng một món quà mừng là một con chuột vàng to bằng lòng bàn tay, ông ấy rất hài lòng nhưng hôm nay anh không cùng cô đến nhà thăm cha vợ thì thật không biết lễ nghĩa.
Tô Thanh Dao cúi đầu hùa theo ông ấy, luôn miệng nói Vâng, vâng..
"Bốn năm trôi qua mà con không đẻ được mụn con nào à?" Tô Vinh Minh không tìm được chuyện gì răn dạy Tô Thanh Dao, bèn nhắc tới chuyện sinh con "Đi khám bệnh chưa?
Coi chừng có tật xấu ở đâu đó đấy." "Cha, cha cũng mất ba, bốn năm mới đẻ được em trai mà." Tô Thanh Dao nhìn ông ấy, con ngươi đen láy sâu hun hút "Con người ai cũng có số mệnh riêng, đây không phải là chuyện con có thể tự quyết định." Tô Vinh Minh nhất thời sợ hãi, nghĩ bụng Con bé này quả thực giống y hệt người mẹ gieo mình xuống giếng tự vẫn của nó, cả người toát lên vẻ ma quái không giống bình thường.
Tô Thanh Dao cố ngồi cho đến khi mặt trời ngả về tây mới nói lời tạm biệt.
Cô cảm thấy ngột ngạt bèn ghé vào cửa hàng gần đó mua thuốc lá và bật lửa.
Cô mua loại thuốc lá nhãn hiệu Tiểu Tiên Nữ có vị bạc hà, sau đó đứng bên vệ đường trồng đầy ngô đồng nước Pháp, cúi đầu mở hộp giấy, ngón cái thành thạo đẩy một điếu thuốc lên rồi châm lửa.
Từ Chí Hoài chưa bao giờ biết cô biết hút thuốc, cô cũng giấu anh chuyện này.
Bởi vì một người phụ nữ hút thuốc..
Không giống hình mẫu người vợ mà anh thích.
Tô Thanh Dao ngậm điếu thuốc, rít một hơi thật sâu, chẳng mấy chốc đã hút hết một điếụ Cô thở hắt ra một hơi, sương khói ngậm trong miệng dần dần tan biến.
Cô vứt đầu mẩu thuốc lá rồi lấy điếu thứ hai, ngậm vào đôi môi hồng nhạt.
Sát bên đường có mấy cô bé bướng bỉnh không chịu ngồi yên, hái bảy, tám cành quế nở đầy hoa.
Chúng vây quanh nhau, vừa chạy vừa chơi trò chơi lễ cưới, tay vung vẩy cành hoa quế, miệng hô to "Làm cô dâu nè, làm cô dâu nè".
Những bông hoa nhỏ xíu rơi lả tả xuống mặt đất, thoáng như cơn mưa triền miên đột ngột rơi xuống khi trời hoàng hôn.
Tô Thanh Dao ngậm điếu thuốc vị bạc hà, im lặng dõi theo các cô bé ấy, bỗng cảm thấy thật bi ai.
Cô thầm tự nhủ Những đứa trẻ ngốc, đừng dễ dàng trở thành cô dâu của bất kỳ ai cả, các em sẽ rơi lệ đấy.
Khi về đến nhà, trời đã chập tối, tầng mây như được nhuộm màu tím đen u ám.
Tô Thanh Dao nói cảm ơn tài xế rồi xuống xe, đi đến dưới cửa hiên hình vòm.
Cô đang lục tìm chìa khóa trong túi da thì cửa thình lình mở ra, Tiểu A Thất khom lưng, rón ra rón rén chui ra ngoài, hạ giọng bảo cô mau vào phòng ngủ.
Nhìn thái độ kích động của cô ấy, Tô Thanh Dao cau mày, vội hỏi đã xảy ra chuyện gì?
A Thất trả lời rằng tiên sinh say rượu, về tới nhà tự nhưng nổi giận mắng thím Ngô một trận.
Có người hầu muốn khuyên nhủ, chẳng những bị mắng lây mà còn bị trừ nửa tháng tiền lương Nghe vậy, Tô Thanh Dao giãn mày ra.
Cô còn tưởng là chuyện gì to tát lắm, thì ra chỉ là chuyện vặt vãnh thôi.
Cô suy nghĩ giây lát rồi bước vào cánh cửa gỗ màu đỏ nâụ Tiểu A Thất đi theo sau lưng cô, vẫn tiếp tục kể lại tình hình lúc ấy một cách sống động như thật.
Chỉ đơn giản là chuyện nam chủ nhân trong nhà mượn rượu làm càn nhưng