Chương 12
ai không biết còn tưởng rằng bị Hoàng đế tru di cửu tộc ấy chứ.
"Được rồi A Thất, tôi biết rồi." Tô Thanh Dao thở dài, vừa nói vừa đi vào nhà "Những lời Chí Hoài nói đều là lời lúc say, chờ anh ấy tỉnh lại chưa chắc đã nhớ, cho dù vẫn nhớ thì cũng sẽ không nhắc lại.
Nếu về sau các cô tự ý nhắc lại thì chỉ chọc giận anh ấy thôi, chi bằng coi như chưa từng xảy ra chuyện này.
Cô bảo mấy người hầu bị trừ lương là chiều mai đến tìm tôi, tôi sẽ bù lại số tiền lương bị trừ cho họ." "Vậy còn phu nhân thì sao?" Tiểu A Thất buột miệng hỏi.
Tiền của Tô Thanh Dao là do Từ tiên sinh chu cấp theo tháng, trước đó không lâu, cô vừa quyên góp 40 đồng cho quân đội Đông Bắc, nay lại định bù lại tiền lương cho người hầụ Cứ thế mãi, tới khi cô dùng hết tiền mà không thấy mua sắm thứ gì mới mẻ, lỡ tiên sinh hỏi thì sẽ rất phiền phức.
"Không sao, tôi sẽ nghĩ cách." Tô Thanh Dao vỗ nhẹ lên lưng Tiểu A Thất "Cô về phòng trước đi, tôi đi xem tiên sinh thế nào." Dứt lời, cô đi lên lầụ Cửa phòng không khép kín, Tô Thanh Dao đi vào phòng ngủ rồi đóng cửa lại, phát ra một tiếng "cạch".
Có lẽ bị đánh thức bởi tiếng động này, giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền ra từ đằng sau tấm bình phong lụa đỏ.
"Dao?" "Vâng, là em đây." Tô Thanh Dao đáp lại, sau đó đi vòng qua tấm bình phong thêu uyên ương.
Từ Chí Hoài nghiêng người tựa vào đầu giường, lót một chiếc gối mềm dưới eo.
Anh đang đọc Báo Thượng Hải số mới nhất, thấy cô vào phòng, anh cất tờ báo đi rồi vẫy tay gọi cô đến bên mình.
Tô Thanh Dao ngoan ngoãn ngồi bên giường, gọi "Chí Hoài." "Sao giờ em mới về?" Anh hỏi.
"Em hàn huyên với cha thêm một lát." Nói đoạn, Tô Thanh Dao móc ngón trỏ vào cà vạt của anh rồi nới lỏng nó ra.
Chiếc cà vạt sọc màu chàm tựa như bị ngâm mình trong đống son phấn đậm mùi, thơm ngọt đến nỗi khiến người ta say mê.
Sau đó, cô lại cởi áo sơ mi của anh, trên cổ áo có vết son đỏ như hoa hải đường, bị cọ một mảnh to bằng một nửa lòng bàn tay, dính lên cổ áo bóng nhẫy.
Những người làm ăn như họ khó tránh khỏi phải đi ăn nhậu ở kỹ viện Trường Tam, trong bữa tiệc gọi thêm ba, bốn quý cô xinh đẹp thướt tha bầu bạn.
Sau khi cơm no rượu say, họ muốn ngủ lại cũng được, không muốn cũng chẳng sao.
Tô Thanh Dao không rõ Từ Chí Hoài đã bao giờ ngủ với kỹ nữ chưa.
Nếu anh chưa từng làm vậy thì rất tốt, thậm chí nói anh có phẩm chất cao thượng cũng không ngoa.
Tuy nhiên, nếu anh từng làm vài lần rồi thì cô cũng chẳng nói gì anh, bởi lẽ Từ Chí Hoài cho rằng tất cả những lời được thốt ra từ miệng phụ nữ đều là những lời kể khổ, cố tình gây sự của đám đàn bà.
Người duy nhất sẵn lòng uống mật vàng cùng cô chỉ có thể là người bạn thân đến độ đã từng nhìn thấy cơ thể trần trụi của nhaụ Tiếc rằng Tô Thanh Dao không có người bạn nào như vậy, thế nên cô thà tin Từ Chí Hoài chưa từng làm như thế.
Hơn nữa dù cô làm ầm ĩ đó thì đã sao?
Từ Chí Hoài bỏ ra 8000 đồng bạc mua cô về nhà, cô bị cha ruột của mình bán cho anh với mức giá công khai.
Trước khi thành hôn, hai người chỉ hẹn nhau đi xem điện ảnh một lần, ăn hai bữa cơm, uống ba cốc cà phê.
Cô chưa bao giờ biết chồng