Chương 10
gọi một tiếng "chị" rồi tiếp tục cúi đầu, đối phó với công thức Toán học.
Tiếc rằng cậu bé chỉ mới tập trung được một lát thì đã không còn sức đấu tranh nữa, bắt đầu cầm bút vẽ nguệch ngoạc hình người đánh nhau trên giấy.
Tô Thanh Dao khom lưng xem bài tập Toán của cậu bé, im lặng tính nhẩm trong lòng.
Cô được vỡ lòng từ năm 7 tuổi, do cha cô đích thân dạy học ở nhà.
Ông ấy dạy cô hai năm, năm đầu tỉ mỉ, năm sau đối phó, bởi vì đến năm đó, người trong lòng mà ông ấy trăm phương nghìn kế mới cưới về nhà cuối cùng cũng mang thai.
Đến đầu năm thứ ba, mẹ kế sinh một bé trai, sau đó cha cô đưa cô vào trường nữ sinh Khải Minh do Chưởng Vọng Hội thành lập.
Chưởng Vọng Hội tên một hội nữ tu Thiên Chúa giáo, được thành lập năm 1856 tại Paris, Pháp.
Dòng tu này chú trọng vào việc cầu nguyện giúp đỡ những linh hồn trong Luyện ngục.
Dòng tu này hoạt động trong lĩnh vực giáo dục nữ giới và từ thiện.
Thành tích học tập của Tô Thanh Dao khá tốt, hầu hết các môn đều đạt điểm A, ngoại trừ môn Toán và môn thể dục.
Vì vậy sau khi lên lớp cao, cô bắt đầu dạy kèm cho các cô bé con nhà giàu học thơ cổ, dẫn dắt chúng đọc những câu thơ như "đào tơ mơn mởn xinh tươi, hoa nở thơm ngát giữa trời xuân xanh" để kiếm tiền phụ giúp gia đình.
Sau này, Tô Thanh Dao tốt nghiệp vào năm 1926, cô vốn định xin vào đại học Hỗ Giang nhưng Hỗ Giang là trường đại học của Công giáo, học phí rất đắt.
Đồng Tế và Nam Dương đều là trường công lập nhưng không nhận nữ sinh, cũng không có chuyên ngành mà cô muốn học.
Đại học nữ sinh Bắc Kinh và đại học Sư phạm nữ sinh Bắc Kinh lại cách quá xa, cô lặn lội đến đó một thân một mình thì nghe không thực tế chút nào.
Sau đó, cô khoác lên mình chiếc váy cưới, gả cho Từ Chí Hoài, theo anh đến Hàng Châụ Từ đó về sau, cô không còn nghĩ ngợi đến Phục Đán hay Hỗ Giang nữa.
Theo lời cha cô từng nói, đã gả chồng rồi thì hãy lo mà vun vén cuộc sống, đây là cuộc hôn nhân tốt đẹp khó lắm mới tìm được, đừng giở tính trẻ con nữa.
Tô Thanh Dao nhìn cậu bé ngồi trước bàn đang vừa vẽ vừa xóa, nhẹ nhàng giơ tay chọc lên đầu cậu bé, dịu dàng nói "Em lười học thế này, với thành tích học tập hiện tại thì tương lai em phải làm sao đây?" Cậu bé đáp "Không sao cả, cha bảo sẽ đưa em đi du học, Đông Dương, phương Tây mỗi nơi ba năm, giống ông ấy hồi xưa ạ." "Lấy đâu ra tiền.." Tô Thanh Dao cười bất đắc dĩ.
"Chính miệng cha nói thế mà Cha còn bảo là đã dành đủ tiền rồi, đang gửi trong ngân hàng đấy." Cậu bé trợn tròn mắt, hiển nhiên là không phục "Chị không tin thì hỏi cha đi " "Ừ, chị tin." Giọng Tô Thanh Dao chợt nhỏ lại.
Đúng lúc này, mẹ kế và cha đã về.
"Chí Hoài đâu?
Sao thằng bé không đến?" Lần đầu tiên gặp lại con gái, Tô Vinh Minh lập tức hỏi thăm con rể.
Tô Thanh Dao đáp "Anh ấy bận lắm ạ." Sắc mặt Tô Vinh Minh sa sầm, cho rằng Từ Chí Hoài làm con rể mà lại sỉ nhục cha vợ là mình.
Thấy thế, mẹ kế cuống quýt giảng hòa, bảo hai cha con ngồi xuống trước, còn bà ấy vào nhà bếp bưng hai cốc trà mới ra.
Tô Vinh Minh uống một ngụm nước trà, sắc mặt hơi dịu đi, lại hỏi Tô Thanh Dao bốn năm qua cô sống ở Hàng Châu thế nào.
Tô Thanh Dao chỉ trả