Chương 19
Học ra ngoài.
Cánh cửa đóng lại, căn phòng trở nên yên tĩnh.
Nói đến là đến, nói đi là đi, thật không nể nang gì ai cả.
Ngôn Tiêu lấy lá thư giới thiệu ở trong túi ra đọc lại một lần, nơi ghi tên người nhận chính là tên của người đàn ông đó.
Quan Dược.
Trước đây cô cho rằng trưởng nhóm khảo cổ thường là những nhà khảo cổ học lớn tuổi có kinh nghiệm lâu năm.
Người đàn ông kia nhìn thế nào cũng không thấy có liên quan gì đến ngành nghề này.
Ngôn Tiêu vò lá thư thành một nắm, tay vừa cứ động thì trên bả vai nhói đaụ Cô duỗi tay kéo cổ áo xuống, nghiêng đầu nhìn sang thì thấy ở đó bầm một mảng.
Tên đàn ông kia, ra tay thật con mẹ nó không nương tay mà Bên ngoài khách sạn, Vương Truyện Học vừa ra đến cửa liền phàn nàn "Tôi có oan không cơ chứ, bị thương nặng như thế mà còn phải cười làm hòa.
Người đó thực sự là chuyên gia giám định sao?
Lại còn ác độc tìm người đến đánh chúng ta nữa.
Đúng là chỉ có chị ta " Thạch Trung Chu nhíu mày "Thôi được rồi, hôm đó chúng ta có khác gì cướp, người ta bực tức thì có gì lạ.
Hơn nữa mấy tên côn đồ kia bị chúng ta đánh cũng không nhẹ đâụ" "Có cậu là cướp ấy, tôi từ nhỏ đến lớn đều là người tốt." Thạch Trung Chu liếc mắt nhìn lên, Quan Dược yên tĩnh đi đằng trước không nói một lời.
Thấy vậy cậu ta liền đuổi theo "Quan đội trưởng , hôm nọ sau khi anh kêu bọn tôi xuống xe, anh với cô ấy đua xe một trận sao?" "Ừ." Quan Dược đút tay vào túi quần, vừa đi vừa nói "Cô ta lái xe quả thật không tệ." Thạch Trung Chu trong lòng tự nhủ, vừa rồi trong phòng Quan đội còn tỏ ra nghiêm túc, giờ lại khen người ta.
Chỗ bọn họ ở cách khách sạn Nhất Khỏa Thụ không xa, đi bộ khoảng hai mươi phút là đến, là một nhà nghỉ thanh niên.
Cũng tình cờ khi mấy tên du côn kia đến gây chuyện, sau khi bị tẩn một trận liền khai địa chỉ của Ngôn Tiêụ Nếu không thì không chừng lần tới gặp mặt người phụ nữ đó đã như một cơn gió lốc phóng xe đi bặt vô âm tín rồi.
Về đến nhà nghỉ Vương Truyện Học lân la gần Quan Dược hỏi han "Quan đội, đua với nhau một hồi rồi không xảy ra chuyện gì sao?
Nói nghe một chút coi." Quan Dược cau mày "Không có." Cô gái kia giơ ngón tay giữa về phía anh, cái này có tính là "chuyện gì" không?
Đội trưởng đã nói không có thì chính là không có, Vương Truyện Học không giám hỏi nhiều, xụ mặt trở về phòng.
Phòng nghỉ của ba người đàn ông vô cùng đơn giản, Quan Dược lấy từ túi một lon nước tăng lực ném cho Vương Truyện Học, sau đó lấy di động nhắn tin cho Bùi Minh Sinh, nói qua đã liên lạc được với Ngôn Tiêu, mọi chuyện đều thuận lợi.
Ngắn gọn xúc tích.
Bùi Minh Sinh trả lời ngay sau đó "Vậy giao cho cậu, gần đây tính tình con bé không tốt, phiền cậu chiếu cố nó" Quan Dược cất điện thoại, trong lòng thầm nghĩ, có thể nhìn ra tâm tình cô ta không tốt, cả người đều tua tủa gai.
Chuyện chăm sóc cô ta thì bỏ đi, phụ nữ như thế còn cần gì anh chăm sóc.
Thạch Trung Chu từ phòng tắm đi ra "Quan đội, chúng ta mất cả ngày nay mà vẫn chưa tìm được tên khốn kia, cứ như vậy mà rời Tây An sao?" Tên khốn mà cậu ta nhắc đến chính là gã đeo xích vàng trong quán