Chương 20
bar ngày đó.
Thời gian trước đội khảo cổ bị trộm đồ, một bộ Hoàng Ngọc chưa kịp khai quật đã bị trộm đi mất hai miếng.
Tên ăn trộn kia là Chu Mâu, gã đeo lắc vàng chính là chuyên gia giúp hẳn tẩu tán di vật.
Trong quán bar, bọn họ đã lấy lại được một mấu trong tay của gã đeo vòng vàng.
Miếng còn lại có lẽ đang ở trong tay Chu Mâụ Bọn họ cố ý thả gã đeo vàng đi vì muốn dụ Chu Mâu ra, tuy nhiên cả ngày nay bọn họ tìm những địa điểm mà gã đeo vòng vàng thường lui tới cũng không tìm thấy hắn ta ở đâụ Quan Dược nói "Không phải lăn tăn, hắn chắc chắn đã rời khỏi Tây An." Vương Truyện Học đang nằm ở trên giường đột nhiên cười rộ lên "Hai người nói xem, ngày mai chúng ta đi gặp Ngôn tỷ, vừa nói muốn đi tìm Hoàng Ngọc, liệu chị ấy có nói chúng là là đội phi hổ không?" Thạch Trung Chu liếc cậu ta "Cậu quan tâm chị ấy nói gì à?" "Chài, cậu không cảm thấy rất buồn cười sao?" "Không cảm thấy." "..." Sáu giờ sáng hôm sau, ba người đàn ông thức dậy, rời khỏi khách sạn.
Chưa đến bảy giờ chiếc xe việt dã đã đến khách sạn Nhất Khỏa Thụ, rất đúng giờ hẹn.
Thạch Trung Chu đi mua bữa sáng trong lúc chờ đợi, tất cả bốn phần, chuẩn bị cho Ngôn Tiêu một phần đặc biệt.
Lúc nhận lấy đồ ăn Vương Truyện Học mắng hắn "Nhóc con, cậu cũng thật biết nịnh nọt." "Tôi cũng vì cả đội thôi, chúng ta còn phải cần chị ấy giám định Hoàng Ngọc.
Vừa gặp mặt đã để lại ấn tượng xấu, cũng phải bồi thường cho người ta." Nói có đạo lý như thế Vương Truyện Học cũng không còn gì để cãi.
Chẳng bao lâu bữa sáng cũng nguội mà khách sạn vẫn chưa mở cửa.
Ngoài trời mặt trời từ màu đỏ dần chuyển sang sắc vàng óng, những quầy hàng rong bán đồ điểm tâm cũng lần lượt rời đi, chương trình radio phát trong xe đã báo qua ba lần rồi, thoáng chốc đã đến trưa mà vẫn không thấy bóng dáng Ngôn Tiêu đâụ Thạch Trung Chu mất kiên nhẫn nên đi vào khách sạn hỏi thăm, lúc sau trở lại nói "Vẫn còn đang ngủ, chị ấy dán ở trên cửa một mảnh giấy ghi "Chưa dậy, chớ quấy rầy", thật không ngờ chị ấy có thể ngủ khỏe thế." Vương Truyện Học nhìn lên ghế lái "Quan đội, hay gọi chị ấy dậy?" Thạch Trung Chu khoát tay "Thôi, nhỡ lại bảo chúng ta không để chị ấy ấy ngủ ngon giấc thì làm thế nào?" "Ngủ đến giữa chưa mà còn chưa đủ sao?" Quan Dược không lên tiếng, ngón tay gõ trên vô lăng xe, mắt nhìn về phía cửa khách sạn, nhớ lại những chuyện đã diễn ra, chợt nhớ tới cái gì đẩy cửa đi xuống.
Đi tới cửa, nhìn xung quanh một lượt, nhíu mày.
Tối hôm qua chiếc xế hộp mầu đỏ mà Ngôn Tiêu lái vẫn đỗ ở đầu hẻm bên ngoài, hiện giờ không thấy đâụ Lúc này có người từ trong khách sạn đi ra, hai nam hai nữ đang kéo hành lý.
Khi nhìn thấy Quan Dược, một trong hai cô gái mừng rỡ reo lên "Anh là người hôm qua tới tìm người, tôi nhớ ra anh." Quan Dược gật đầu "Người tôi tìm vẫn còn ở trong khách sạn chứ?" Đầu húi cua tiếp lời nói "Không có, trời vừa sáng cô ấy đã trả phòng rời đi rồi." Quan Dược nói cám ơn, xoay người quay trở lại chiếc việt dã.
"Sao rồi?" Thạch Trung Chu từ trong xe nhô đầu ra hỏi.
"Đi rồi." "Đi rồi?" Vương Truyện Học kêu thất thanh "Chị ta có ý gì đây?
Chơi chúng ta sao?
chúng