Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 18

giám định Ngôn, tôi là Vương Truyện Học." Vừa nói vừa chỉ sau thanh niên mặt tròn đằng sau, "Anh ta là Thạch Trung Chụ" Ngôn Tiêu liếc cậu ta một cái "Nghiêm chỉnh thế làm gì, không phải trong quán bar đã sớm quen biết nhau sau?" Vương Truyện Học xấu hổ, vẫn là Thạch Trung Chu cơ trí tiếp lời "Đúng thế, cái gì mà khách khí gọi chuyên gia giám định.
Mọi người đều cùng một đội, gọi chị một tiếng là xong.
Ngôn tỷ, chị đừng để ý, chuyện ở quản rượu là một sự hiểu lầm thôi.
Đại thủy trùng liễu long vương miếu, Nhất gia nhân bất thức nhất gia nhân .
Bọn em hôm nay bị đánh cũng đáng, ai bảo có mắt không tròng." Hiểu lầm cả thôi, đều là người nhà với nhau cả.
Ngôn Tiêu nhếch khóe miệng lên, nhìn qua Quan Dược, xác thực đáng đời.
Ánh mắt Quan Dược rơi ở trên người cô, giữa sáng tối của đèn cửa, đôi mắt sâu thăm thẳm lại tối thêm một phần, khiến cho toàn bộ khuôn mặt của anh càng trở nên thâm sâu khó lường.
"Hiện giờ đội khảo cổ còn có khả năng tự mình đi đòi lại di vật nha." Ngôn Tiêu đứng thẳng, con mắt từ trên người Quan Dược lướt qua "Lợi hại như vậy thì gọi là đội khảo làm gì, cứ gọi là đội phi hổ đi." Đội phi hổ là tên đội đặc nhiệm trong bộ phim hình sự Đội Phi Hổ của Hồng Kông.
Vương Truyện Học bị này lời nói làm cho bật cười, khiến vết thương trên mặt đau đến méo mó.
Thạch Trung Chu đá hắn một cước, cười cười "Ngôn tỷ thật biết nói đùa, thực ra đây là tình huống đặc biệt, bọn em chỉ muốn tạm giữ di vật một thời gian.
Nếu như giao cho cảnh sát thì di vật sẽ được đưa đến Văn phòng di sản văn hóa." "Vậy thì cứ giao cho họ đi." "Giao rồi thì không có cách nào nghiên cứu được nữa" "Người ở phòng di vật sẽ nghiên cứụ" Quan Dược chen vào "Vậy chúng tôi mời cô tới làm gì?" Lông mày Ngôn Tiêu nhíu lại, nghĩ thầm đúng là cô quên mất điểm này.
Lời vừa nghĩ giữ lại trong lòng, không nói ra miệng.
Thạch Trung Chu vội vàng hòa giải "Ngôn tỷ, chị vừa đến nên không biết đấy, bọn em biết rõ tên ăn trộm di vật hơn cảnh sát, nên bọn em mới tự mình ra tay.
Chỉ không ngờ chúng ta lại gặp nhau trong hoàn cảnh đó.
Thật ngại quá." Đánh kẻ chạy đi không đánh người chạy lại.
Xem ra trong ba người đàn ông, nhất là cậu Thạch Trung Chu này khiến Ngôn Tiêu không thể nổi nóng, huống chi khóe miệng của cậu còn sưng thành cục, quả thực không tức giận nổi.
Ngôn Tiêu nhìn thấy hai bọn họ bị như vậy trong lòng thoải mái nhiều, sắc mặt không đổi đi đến bên giường ngồi xuống.
Đến lúc này ba người đàn ông mới chợt nhận ra bọn họ đang ở trong căn phòng của một phụ nữ.
Vương Truyện Học cùng Thạch Trung Chu đưa mắt nhìn nhau, đều có chút ngượng ngùng, lại quay sang nhìn Quan Dược.
Quan Dược đi tới cửa bên cạnh, tay nắm cánh cửa, quay đầu lại nhìn Ngôn Tiêu "Chúng tôi ngày mai rời Tây An, bẩy giờ sáng mai hẹn cô ở cửa khách sạn, cùng nhau đi." Ngôn Tiêu vắt chéo chân nhìn anh ta, không nhận lời cũng không từ chối.
Quan Dược thấy ánh mắt của cô thì không còn gì để nói nữa.
Đôi mắt đó sắc như dao, nhìn chằm chằm như thể muốn mổ anh ra.
Anh mở cửa, đi ra ngoài.
Thạch Trung Chu vội vàng nói "Ngôn tỷ nghỉ ngơi cho tốt, bọn em đi trước, sáng mai gặp lại." Nói xong thì kéo Vương Truyện


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡