Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 23

cô lập tức uống, nằm thẳng cẳng trên giường mấy tiếng.Giai Giai đắp chăn cho cô, nghĩ chuyện thế này về sau tuyệt đối không để xảy ra.
Chu Tự Hàn tính tình rõ ràng ác liệt, nhìn mặt đã biết rồi, nhưng việc này nghiêm túc mà nói, một khi đã nắm Sở Dĩnh trong tay, làm sao hắn có thể từ bỏ, mà không có ý định từ bỏ thì cô có muốn cũng chẳng ra, hắn thiếu gì phụ nữ sao cần phải quan tâm đến Sở Dĩnh như thế?
Giai Giai nhìn qua Sở Dĩnh trên giường, trong lòng thầm nhủ, chẳng lẽ vì khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú sạch sẽ kia sao, không phải chứ, trong làng giải trí dạng gì chẳng có, gầy béo, thanh thuần, rực rỡ, mua hoa đua sắc cần cái gì có cái đấy, phải phí sức như thế này, chỉ là nhất thời tức giận, sự độ lượng của người đàn ông này thật có vấn đề.
Chỉ là, Sở Dĩnh làm cô rất đau lòng.
Nhớ ngày đó, được Lăng Chu cưng chiều hơn kiều, bây giờ gánh trên vai bao áp lực, khiến cô sắp bị ép nát.
Lần trước họp lớp Sở Dĩnh không đi, Trương Phiền đi nói lại với cô là Lăng Chu có đến.
Năm đó thi được vào trường số 1 của thành phố B chỉ có 4 bọn họ, vốn quan hệ của bốn người cũng không tệ, vào đại học càng trở nên thân thiết không gì phải giấu nhaụ Lúc nhà Sở Dĩnh gặp chuyện không may là gần hết năm thứ 3, Lăng Chu và Sở Dĩnh có kế hoạch cùng đi du học, Giai Giai biết Sở Dĩnh không muốn ra nước ngoài, không nói đến gia thế, lại thông minh, đại khái cô bị ảnh hưởng bởi mẹ mình, là một cô gái rất mực truyền thống từ trong xương tủy, hơn nữa lại lưu luyến gia đình, lúc tốt nghiệp phổ thông, Sở Dĩnh còn định thi đại học trong tỉnh, nhưng Lăng Chu kiên trì muốn cô cùng học ở thành phố B, vì thế hai người còn cãi nhau một trận, cuối cùng vẫn đi theo Lăng Chụ Thật ra bây giờ nghĩ lại, mặc dù bên ngoài có thể thấy Lăng Chu chiều theo Sở Dĩnh, nhưng lúc thực sự có việc lớn, đều là Lăng Chu định đoạt, Giai Giai và Trương Phiền còn cảm thấy, bất luận thế nào hai người cũng không thể tách rời, nhưng họ lại chia tay, hơn nữa, một lần chia tay là cách xa hẳn sáu năm, khiến cho cô và Trương Phiền cũng dần dần xa lánh.
Trương Phiền nói Lăng Chu tới, Giai Giai tức giận trả lời “Không phải hắn đã sớm về rồi à.” Hai năm trước, Giai Giai đi công tác ở tỉnh, từng gặp Lăng Chu, khi đó mới biết Lăng Chu theo con đường chính trị, tuổi còn trẻ, lúc ấy đã làm chức cục phó, nghĩ lại thì cũng chẳng có gì kỳ quái, chỉ với địa vị của Lăng gia trong giới chính trị, Lăng Chu theo con đường đó cũng quá thuận buồm xuôi gió rồi còn gì.
Lúc ấy nghe chừng giọng điệu mình hơi quá, sắc mặt Trương Phiền cũng sầm xuống, hừ một tiếng “Cậu sao phải nổi cáu với mình, hai người bọn họ chia tay, cũng không phải vì Lăng Chu, về hỏi xem Sở Dĩnh đã làm gì?
Năm đó Lăng Chu chỉ có thiếu nước chết vì cô ấy, đúng là đàn bà lòng dạ độc địa.” Mấy câu này khiến Giai Giai nổi đóa, quát lại “Độc địa thì sao, con mẹ nó cậu biến đi cho xa, không thì đừng trách mình phát ra độc khí giết cậụ” Hai người bỏ đi trong bực bội, chỉ có điều trước khi đi Trương Phiền còn cố nói với theo “Lăng Chu được điều đến thành phố B rồi.” Cho nên Giai Giai vẫn luôn do


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡