Chương 22
cũng được không có không sao, người kia cũng sắp phát triển hơn rồi, những buổi xã giao quan trọng, thỉnh thoảng cũng mang theo, ban đầu anh cứ nghĩ cô gái kia ngon rồi, nhưng sau lại cứ nũng nịu bắt Chu tổng xách túi cho, nên xong chuyện.
Chu tổng có thể tốn tiền cho phụ nữ, cưng chiều phụ nữ, nhưng không chịu nổi mấy cái tính thích tỏ vẻ của phụ nữ, bất kể người đó là ai, đều phải thua Chu tổng, bằng không đừng mong có quả ngon mà ăn, cho nên Sở Dĩnh lại dám động tay động chân, khác nào chạm vào chỗ hiểm của Chu tổng, quả này… trợ lý Hứa cũng không đành lòng nhìn.
Sau khi giáng cho Chu Tự Hàn một cái tát, Sở Dĩnh cảm thấy thật đáng đời hắn, nhưng nhận thấy nét mặt dữ tợn của của hắn, lùi lại hai bước, đầu óc dường như tỉnh táo ra, quẳng lại một câu “Chúng ta đã kết thúc rồi…” sau đó vọt thẳng ra đường chặn một chiếc taxi nghênh ngang bỏ đi.
Trợ lý Hứa ngạc nhiên một hồi lâu, có phần do dự, không biết có nên xuống xe hay không, nếu xuống, thì sợ Chu tổng bẽ mặt, không xuống thì khác nào bịt tai trộm chuông biết mà cứ làm .
Trợ lý Hứa liếc nhìn tài xế Triệu bên cạnh, tiểu tử này trông trẻ tuổi thế thôi, nhưng rất biết đối nhân xử thế, sau vụ tát vừa rồi, cậu cúi đầu loay hoay nghịch điện thoại, không hề liếc nhìn.
Trợ lý Hứa đang rối rắm, Chu Tự Hàn đã mở cửa cửa xe tự ngồi lên, ra lệnh “Lái xe”.
Trợ lý Hứa liếc trộm qua gương chiếu hậu, cái tát này của Sở Dĩnh không hề tiếc sức, mặc dù trong xe hơi tối nhưng vẫn nhìn rõ vết hằn đỏ trên mặt, chợt bắt gặp ánh mắt của Chu tổng, trợ lý Hứa vội vàng cúi đầụ Tự hàn tức giận “Muốn nhìn thì nhìn, làm sao phải lấm la lấm lét?” Nói thì nói thế, nhưng cái nhìn sắc lạnh khiến trợ lý Hứa vội vàng lắc đầụ Chu Tự Hàn giơ tay sờ sờ mặt mình, cười âm hiểm, tự nói trong lòng, được lắm.
Thế mới tuyệt diệu, thuận lợi quá lại chẳng hấp dẫn, mở miệng nói với trợ lý Hứa “Có phải cậu nói Vương Quang Tiêu bảo mẹ Sở Dĩnh bị bệnh không, đi điều tra xem thế nào?” Trợ lý Hứa vội vàng gật đầu “Vâng, tôi đi ngay”.
Thầm nghĩ, Sở Dĩnh cũng cũng không mơ thấy mộng đẹp được, khiêu khích Diêm vương Chu tổng, còn muốn thoát thân, đâu có dễ như vậy, nếu trước kia vì tiền, bây giờ cũng cần gì phải chống đối, tính của Chu tổng, càng chống đối càng hỏng.
Sở Dĩnh chống tay lên bồn cầu ọe vài lần vẫn không nôn ra được, Giai Giai một tay bưng nước, một tay vỗ lưng cô, không ngừng càu nhàu “Sao phải rước vạ vào thân, cùng lắm thì không làm nữa, sao phải uống nhiều rượu như thế, cái công ty giẻ rách đó, chả có cái gì, có đáng để cậu phải liều mạng thế không?” Sở Dĩnh chờ cho cơn buồn nôn qua đi, nhận cốc nước súc miệng, thều thào “Mình không phải vì công việc này, cũng bỏ rồi, cùng lắm thì tìm việc khác, nhưng Ngô Vân Vân thì không được.” Giai Giai thở dài, từ trước đã biết, Sở Dĩnh nhìn ngoài mặt có vẻ lạnh lùng, nhưng trong lòng lại mềm yếu, hơn nữa rất có nghĩa khí, đã thế, Sở Dĩnh vô cùng tàn nhẫn quyết tâm với Lăng Chu, nghĩa là càng thân cận càng không muốn nói lý lẽ.
Giai Giai đỡ cô ra giường ngồi, Sở Dĩnh nhắm mắt lại đưa đặt lên trán, cảm thấy hoa mắt chóng mặt, trời đất quay cuồng, Giai Giai đưa thuốc,