Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 24

dự, không biết có nên nói với Sở Dĩnh hay không.
Nhưng đã hơn nửa năm trôi qua, cũng không thấy có chuyện gì, Giai Giai bắt đầu hối hận, tại sao mình phải lắm mồm như thế, hai người đã chia tay rồi, cô sao phải lo nghĩ, chỉ có điều Chu Tự Hàn thật sự là kẻ phiền toái, sau này không biết còn gây ra những chuyện gì, Giai Giai có dự cảm không hề tốt lành… Hiệu suất làm việc của trợ lý Hứa rất cao, chỉ một ngày đã tra ra bệnh tình của mẹ Sở Dĩnh, đang đợi hiến thận, Chu Tự Hàn đột nhiên cảm thấy, mọi chuyện đều có thể giải thích được, rất máu chó, cũng không chắc là sự thật.
Sở Dĩnh vì muốn ghép thận cho mẹ với tìm đến một đại gia như hắn, không cần biết làm sao tìm được, nhưng anh đích xác là bị cô tính toán, muốn cứ thế mà hất cẳng anh, không có cửa đâu “Tiểu Hứa, đặt hẹn với viện trưởng Lưu, nói chuyện quyên góp lần trước…” “Tiểu Dĩnh, trễ giờ làm rồi kìa.” Nhạc Thu Mạn gõ cửa phòng hai cái, Sở Dĩnh ậm ừ đồng ý ngồi dậy, vừa qua cơn ngủ gật, vừa suy nghĩ hôm nay phải đi đâu để giết thời gian.
Kể từ hôm từ chức ở công ty Vương Quang Tiêu, cô không muốn cho mẹ biết, tránh cho bà lo lắng, qua đợt cuối năm, Sở Dĩnh định sang năm mới sẽ tìm một công việc gần nhà, mấy ngày nay cứ phải cho qua đã.
Đứng lên cầm quần áo vào phòng tắm, ăn sáng xong rồi ra ngoài, ra khỏi chung cư, không biết nên đi đâu, vừa đúng xe buýt tới, cô cứ theo dòng người lên xe, rồi theo dòng người xuống xe, xuống rồi mới phát hiện ra là trung tâm thương mại, còn sớm quá chưa mở cửa.
Sở Dĩnh đứng ở cửa chờ một lát, nhớ sắp đến sinh nhật mẹ, nên mua chút quà tặng, vì vậy kiên nhẫn đứng chờ trung tâm thương mại mở cửa rồi đi vào, lên thẳng lầu hai, định mua cho mẹ một chiếc áo choàng lông dê, cái của mẹ cô đã cũ rồi, nhìn qua mấy màu, chọn chiếc đỏ thẫm, là màu mẹ cô thích, vừa mừng năm mới luôn, gói kỹ cho vào túi xách.
Ngồi café ở lầu hai, tìm một chỗ gần cửa sổ, gọi một ly café đen cùng một chiếc bánh phomat, cô rất thích cái vị vừa ngọt ngào vừa đăng đăng này, giống như cuộc sống.
Cầm quyển tạp chí trên kệ giết thời gian, mở ra mới phát hiện là tuần san lá cải, ngay trang đầu là hình Chu Tự Hàn cùng cô minh tinh ở tiệm quần áo hôm trước, Sở Dĩnh không khỏi chán ngán, đóng tạp chí lại để một bên, sững sờ nhìn ra ngoài cửa sổ đến ngẩn người.
Ngoài cửa sổ là khu buôn bán sầm uất, người đến người đi vô cùng náo nhiệt, Sở Dĩnh nghĩ, mình đã bao lâu rồi chưa nhàn nhã như thế, mấy năm rồi kể từ khi cha ra đi, cô ngày nào cũng mệt mỏi, vội vàng xử lý cục diện rối rắm mà cha để lại, vội vã chăm sóc mẹ, vội vã kiếm tiền, cũng sắp quên cái cuộc sống còn có từ nhàn nhã này, bây giờ đột nhiên rảnh rỗi, cô chẳng cảm thấy chút nhẹ nhõm nào, ngược lại còn cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
“Tôi có thể ngồi đây không?” Sự mệt mỏi của Sở Dĩnh bị một giọng nói trầm thấp cắt ngang, Sở Dĩnh nghiêng đầu nhìn sang, cô rất ghét đàn ông bắt chuyện, cảm giác, đàn ông như thế thật tùy tiện, chỉ là người đàn ông bên cạnh, Sở Dĩnh không ngờ, tùy tiện có vẻ không hợp với anh ta.
Người đàn ông này quá xuất sắc, phong thái


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡