Chương 2
giết người của người đại diện, Lục Dục Chi từ chối mọi công việc.
Anh dành ra khoảng thời gian hơn một tháng để ở bên Lục Chi chuẩn bị thi đại học.
Bởi vậy, chờ đến khi Lục Chi kết thúc kỳ thi đại học, người đại diện lập tức túm lấy Lục Dục Chi đi hoàn thành các lịch trình đã sắp xếp sẵn.
Lễ Quốc Khánh là lúc các hoạt động tụ tập vui chơi được tổ chức, Lục Chi vốn tưởng rằng Lục Dục Chi sẽ không trở về thành phố.
Bắt đầu kỳ nghỉ hè, phạm vi hoạt động của Lục Dục Chi dần mở rộng hơn.
Lúc trước vì bận tâm đến Lục Chi, anh từ chối rất nhiều công việc ở ngoài thành phố.
Trước khi Lục Chi thi đại học, thời gian Lục Dục Chi rời nhà lâu nhất cũng chưa từng vượt quá một tuần.
Coi như phải làm việc ngoài thành phố thì ngay cả khi màn đêm đã buông xuống Lục Dục Chi vẫn tự mình lái xe mấy tiếng đồng hồ trở về nhà, anh sẽ nấu đồ ăn sáng cho cô sau đó mới rời đi.
Người đại diện của Lục Dục Chi nói anh là một người sủng em gái đến điên cuồng.
Lục Chi cũng cảm thấy vậy, nhưng không sao, cô cũng thích anh trai mình.
Trên đời này anh trai là người thân duy nhất của cô.
Khi Lục Chi còn nhỏ, Lục Dục Chi thỉnh thoảng rời nhà đi mấy tiếng, cô sẽ khóc lóc đòi đi tìm anh trai ở khắp nơi, bởi vậy từng gây ra không ít ồn ào khiến người khác chê cười.
Tuy nhiên Lục Dục Chi cực kỳ chiều cô, mỗi lần như vậy anh đều tự trách bản thân, anh sẽ dỗ dành cô bằng những câu chuyện hài và đồ ăn ngon.
Sau này trưởng thành, Lục Chi mới biết anh trai cô vô cùng cực khổ, vừa phải đi học vừa phải đi làm thêm kiếm tiền nuôi sống bọn họ.
Cô dĩ nhiên không gây nháo nữa, còn muốn ra ngoài tìm việc làm thêm để phụ giúp anh trai.
Nhưng đó là lần đầu tiên Lục Dục Chi nổi giận.
Lục Dục Chi kéo tay Lục Chi từ trong nhà bếp của quán cơm ra ngoài, cả đường đi anh im lặng không nói gì.
Lục Chi cảm nhận được áp suất rất thấp quanh người Lục Dục Chi, cô cúi thấp đầu, càng nghĩ càng ủy khuất, cô nhỏ giọng khóc nức nở.
"Lục Chi, em biết sai chưa?" Giọng nói của Lục Dục Chi nghiêm khắc, âm điệu mang theo chút cảm giác khàn khàn.
Thiếu niên mười tám tuổi đã qua thời kỳ vỡ giọng, bình thường khi nói chuyện âm thanh của anh cũng không hề khàn như vậy.
"Em xin lỗi, Chi Chi chỉ muốn phụ giúp anh.
Hôm nay Chi Chi kiếm được 50..." "Đủ rồi Lục Chi, em có biết lúc anh về nhà không nhìn thấy em, anh hoảng loạn thế nào, điên cuồng đi tìm em thế nào hay không?
Tại sao đi làm thêm mà không nói trước với anh?
Nếu em bị thất lạc, thì anh phải làm sao bây giờ?
Lục Chi, em không phải trẻ con nữa " Lục Dục Chi cắt ngang lời nói của Lục Chi, từng câu từng chữ của anh nghiêm khắc chất vấn cô, trong giọng nói của anh mang theo mùi máu tươi, giống như tâm tình giờ phút này của anh.
"Đúng...
Em xin lỗi...Hức...Anh..." Lục Chi khóc nấc lên, Lục Dục Chi tàn nhẫn không thèm dỗ dành cô.
Cả hai đi thẳng về nhà.
Giống như thường ngày Lục Dục Chi chuẩn bị bữa tối, chuẩn bị nước tắm và giặt sạch sẽ quần áo cho Lục Chi, nhưng anh lẳng lặng một câu cũng không nói với cô.
Lục Chi cực kỳ khó chịu, hai mắt cô khóc sưng húp.
Đến lúc đi ngủ, anh trai vẫn không