Chương 1
"Chi Chi, là do anh quá nuông chiều em rồi nên em mới dám trái lời anh đúng không?" Hai mắt Lục Dục Chi đỏ ngầu, đôi tay anh giữ chặt cô gái nhỏ ở dưới thân, cánh tay anh nổi đầy gân xanh, lực đạo cũng mạnh mẽ hiếm khi thấy.
Biểu tình trên gương mặt Lục Dục Chi vô cùng hung dữ, nhưng vẫn không thể che lấp được tướng mạo tuấn tú của anh.
Đầu óc Lục Chi choáng váng, một đôi mắt hạnh nhân bởi vì ngà ngà say mà nhiễm một tầng sương mù mỏng.
Mười ngón tay của người phía trên đan vào mười ngón tay cô, đè cô nằm ở trên giường, khiến cô không thể động đậy.
Lục Chi uống rượu nên lúc này cô có chút mơ màng.
Hai má cô đỏ ửng, lông mi khẽ run rẩy.
Tuy nửa người trên của Lục Chi không thể nhúc nhích, nhưng nửa người của cô vẫn được tự do.
Lục Chi uốn éo nửa người dưới, chiếc váy liền dài quá đầu gối bị cuốn lên dưới mông, để lộ ra chiếc quần lót viền ren.
Hinh ảnh đó khiến cho hô hấp của Lục Dục Chi nặng nề hơn, anh thở hổn hển, dùng giọng điệu dịu dàng nhất nói bên tai Lục Chi "Chi Chi, anh yêu em." Ánh đèn phòng khách sạn lờ mờ, Lục Dục Chi tắt đèn.
Dựa vào ánh trăng ngoài ban công, anh ôn nhu hôn Lục Chi.
Đô môi anh đào của Lục Chi khẽ mở, cô vô thức nỉ non "Trình Thịnh..." Động tác ôn nhu của Lục Dục Chi ngay lập tức dừng lại, anh dùng hàm răng sắc nhọn cắn cánh môi Lục Chi, cắn ra máu, cắn cho Lục Chi tỉnh lại.
"Tê...
Đaụ..
Anh?" Trong nháy mắt ý thức của Lục Chi dần dần quay lại.
Giờ phút này cô đang bị anh trai đè ở dưới thân, hai tay bị anh trai nắm chặt, có hơi đaụ Phòng không bật đèn, Lục Chi hoàn toàn dựa vào ánh trăng len lỏi từ bên ngoài để quan sát.
Lục Chi giãy giụa, cô muốn Lục Dục Chi buông mình ra.
Lục Dục Chi mặc kệ hành động của cô, lực đạo vẫn không giảm.
"Chi Chi, anh là ai?" Khuôn mặt Lục Dục Chi âm trầm, anh duỗi đầu lưỡi liếm vết máu trên cánh môi Lục Chi.
"Anh, anh làm sao vậy?
Lục Chi nghi hoặc nhìn Lục Dục Chi, cô không rõ tại sao người anh trai lâu ngày không gặp của cô, sau khi cả hai ăn xong bữa cơm, hiện tại cô tỉnh lại thì đang ở trong hoàn cảnh này.
Ngày lễ Quốc Khánh, tất cả các trường đại học trên cả nước đều được nghỉ.
Từ nhỏ Lục Chi và Lục Dục Chi sống nương tựa vào nhau, rất hiển nhiên cô không nỡ xa anh.
Thời điểm viết nguyện vọng đăng ký trường đại học, tất cả các trường đại học Lục Chi chọn đều ở thành phố Bắc Kinh.
Kết quả thi của Lục Chi vô cùng xuất sắc, cô thành công trúng tuyển khoa Y trường Đại học Y Bắc Kinh tốt nhất thành phố.
Giây phút Lục Chi nhận được giấy thông báo trúng tuyển, cô hưng phấn ôm Lục Dục Chi một lúc lâụ Người đại diện của Lục Dục Chi cũng vô cùng vui vẻ, không vội vàng thúc giục Lục Dục Chi đến sân bay để kịp chuyến bay.
Vốn dĩ Lục Dục Chi có thể xuất phát trực tiếp từ công ty đến thẳng sân bay, nhưng anh nhớ em gái, do đó nhờ người đại diện lái xe chở anh về nhà một chuyến.
Lục Chi ngượng ngùng buông đôi tay đang ôm anh trai ra.
Cô lưu luyến tiễn Lục Dục Chi ra đến cửa.
Lịch trình làm việc của Lục Dục Chi kín mít, đa số đều sắp xếp vào nửa năm saụ Hơn nửa năm trước, mặc kệ ánh mắt muốn