Chương 3
tới dỗ cô.
Nửa đêm nửa hôm Lục Chi ôm gối khóc, sau đó cô chạy sang phòng Lục Dục Chi, chui vào trong chăn của anh, ôm chầm lấy anh từ sau lưng.
Cô liên tục nói xin lỗi anh, "Em sai rồi, anh tha thứ cho em đi." Lục Dục Chi vốn đang giả bộ ngủ, anh thở dài rồi xoay người ôm Lục Chi, nhẹ nhàng vỗ sau lưng cô, an ủi cô.
Từ đó về sau, Lục Chi không dám trái lời Lục Dục Chi nữa.
Anh trai mà tức giận, anh trai sẽ không để ý tới cô, đây là điều Lục Chi không chịu nổi nhất.
Đêm trước kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh, Lục Dục Chi đang gọi video trò chuyện với Lục Chi.
Lần cuối cùng Lục Dục Chi gặp Lục Chi là vào ngày cô nhập học.
Hôm đó Lục Dục Chi thừa dịp người đại diện không có mặt, anh tìm đạo diễn xin nghỉ.
Sau đó quay về nhà, tự mình đưa cô đi học.
Mùa hè nóng nực, ánh mặt trời gay gắt, Lục Dục Chi tự hóa trang cho mình, tuy nhiên nếu để ý thì vẫn có thể dễ dàng nhận ra anh.
Hóa trang xong anh đưa Lục Chi đi báo danh.
Có sinh viên nhận ra Lục Dục Chi, họ tiến đến gần muốn xin chữ ký anh, nhưng bị anh từ chối và nói "Nếu tôi là Lục Dục Chi thật, tôi sẽ quanh minh chính đại mà xuất hiện ở đây sao?" Anh nói khéo để đuổi họ đi.
Cùng ngày hôm đó có một tin tức được lên thẳng hot search #Kinh ngạc ở trường Đại học Y Bắc Kinh có một anh chàng trông giống hệt Lục Dục Chi.
Nhóm fans hâm mộ của Lục Dục Chi ở trên các diễn đàn phân trần, họ nói rằng anh đang ở sâu trong núi quay phim, không có khả năng xuất hiện ở trường Đại học Y.
Bảo vệ anh của chúng ta, đồng lòng.
Xin hãy chú ý, quan tâm nhiều hơn đến bộ phim điện ảnh của anh chúng tôi.
Đừng ám chỉ anh của chúng tôi, anh ấy còn đang tận tâm quay phim, không đáng bị nói bóng gió.
Chuyện này kinh động đến người đại diện, người đại diện gọi điện thoại hỏi nhưng bị Lục Dục Chi chưa đến một giây đã tắt máy.
Lục Dục Chi dẫn theo Lục Chi đi báo danh, sau đó anh đến phòng KTX quét dọn giúp cô, giúp cô trải chăn chiếu, sắp xếp sách vở.
Sau khi hoàn thành xong mọi việc, anh mời bạn bè cùng phòng KTX với Lục Chi đi ăn cơm.
Ăn xong Lục Dục Chi tạm biệt Lục Chi.
Anh sờ đầu cô, nhắc nhở cô ngoan ngoãn chờ anh trở về.
Dặn dò xong thì anh lập tức chạy đến sân bay quay về phim trường.
Phim trường quay phim lần này ở sâu trong rừng núi, tín hiệu lúc tốt lúc xấu, mỗi ngày Lục Chi chỉ có thể nhận được một hoặc hai tin nhắn của anh trai.
Hiện tại đang video call với Lục Dục Chi, Lục Chi thấy anh trai đen sạm đi hơn trước, cô cực kỳ đau lòng, hốc mắt phiếm đỏ muốn khóc.
Lục Dục Chi như một thói quen, dịu dàng an ủi em gái.
Chi Chi ngoan, ngày mai anh sẽ trở về nghỉ lễ Quốc Khánh cùng em.
Được.
Anh không bận à?
Đi tới đi lui có làm ảnh hưởng, chậm trễ thời gian nghỉ ngơi của anh không?
Anh phải chú ý đến sức khỏe, không được thức đêm, không được để mệt quá...
Cái miệng nhỏ nhắn của Lục Chi nói không ngừng, giống như một bà quản gia nhắc nhở anh một đống việc.
Lục Dục Chi yên lặng lắng nghe, trên mặt anh mang theo nụ cười tươi.
Sự mệt nhọc bao ngày qua của anh được cô gái nhỏ ở trong video xóa tan hết.
Giờ