Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

thế mà nhẹ đi.
Cô cầm điện thoại ra phòng khách, kể về thái độ hôm nay của Lục Thương, nói tôn nghiêm làm giáo viên của mình bị xâm phạm, hết sức đau lòng.
Hoắc Tuân vẫn giữ cái giọng bông đùa từ ban ngày “Hồi cấp ba xốc nổi, anh cũng hay làm bộ không coi ai ra gì để gây chú ý.
Em tránh xa cậu ta ra.” “Lại ghen linh tinh.” Nhạc Dư chọc ngón tay lên màn hình “Đấy là học sinh của em mà, anh đang nghĩ gì vậy?” Hoắc Tuân không cho là đúng, “Học sinh thì sao?
Tóm lại, em cứ tránh xa thằng nhóc đó ra.” Nhạc Dư hầm hừ, không đáp mà bắt ngay trọng điểm, “Nói thật đi, ‘cấp ba xốc nổi’ là thế nào?” Cô đá xoáy “Không ngờ Giám đốc Hoắc lại từng có quãng thời gian như thế đấy.
Kể em nghe xem, cô gái xinh nào khiến anh ‘không ra gì’ đến thế?” Đến nước lôi cả “Giám đốc Hoắc” ra rồi, không giải thích cho rốt thì cuộc gọi này xem như xong đời.
Hoắc Tuân trấn tĩnh, mặt không đổi sắc “Mẹ anh.” Nhạc Dư “…” Vào thứ Bảy, Nhạc Dư ngủ thẳng đến trưa mới mở mắt.
Thấy tin nhắn của Hoắc Tuân, cô vừa trả lời vừa cảm khái cái sướng của nghề dạy học là đây, cái gì cũng ít, chỉ có ngày nghỉ là nhiềụ Đợi mãi không thấy anh nhắn lại, cô nằm lướt điện thoại thêm một lúc rồi mới lề mề xuống giường.
Hôm nay cô hẹn Phan Bối đi uống trà chiều, thời gian còn nhiều nên chẳng hề vội vã.
Phan Bối là bạn đại học kiêm bạn cùng phòng của Nhạc Dư ngày trước.
Lúc còn đi học, hai người khá thân, sau khi tốt nghiệp vẫn giữ liên lạc, hay rủ nhau đi ăn đi dạo.
Chưa sang tháng Mười, tiết trời đang mát mẻ.
Khi Nhạc Dư ăn mặc gọn gàng đến điểm hẹn, Phan Bối đã ngồi sẵn, còn gọi cho cô một ly chanh leo.
Tháng Mười chưa đến, hiện đang là thời điểm mát mẻ trong năm.
Khi Nhạc Dư nhàn nhã xuất hiện ở chỗ hẹn, Phan Bối đã có mặt tại đó, còn gọi sẵn cho cô một ly nước chanh leo.
Phan Bối vốn xinh xắn, mảnh mai.
Hôm nay cô nàng mặc đầm ôm đỏ tươi, lộ xương quai xanh thanh mảnh, trước ngực trắng trẻo, đầy đặn.
Hôm nay cô nàng mặc một chiếc váy bó màu đỏ, để lộ xương quai xanh tinh xảo cùng phong cảnh vô hạn trước ngực.
Nhạc Dư đặt túi xuống, liếc qua liếc lại trước ngực bạn ba lượt “To hơn rồi hả?” Phan Bối nhướng mày, ưỡn ngực “Tăng một cỡ.” Rồi kể một mẹo dân gian, bảo kiên trì nửa tháng là có hiệu quả.
Nhạc Dư tặc lưỡi “Có thật không đó?” Phan Bối liếc cô một cái “Cậu có người ta mát xa cho, tớ chỉ biết tự lực thôi.” Nhạc Dư cạn lời.
Nhắc đến đàn ông, Phan Bối bỗng hào hứng, chống khuỷu tay lên bàn, rướn gần lại “Này, cậu với Hoắc Tuân bao giờ cưới?” Nhạc Dư cười giả lả “Sao không hỏi bao giờ chia tay?” “Thôi nào, sao mà chia tay được?” “Sao lại không?” Nhạc Dư khuấy mấy viên đá “Đi được đến cuối đời đâu có dễ.
Giờ chỉ đang yêu nên nhìn cái gì cũng ổn, chứ dính đến cưới là phải tính nhiều thứ.” Gia đình, công việc, khoảng cách… cái gì cũng là vấn đề.
Phan Bối không ưa kiểu bi quan của Nhạc Dư.
Tính cô thoải mái, làm gì cũng nhìn niềm vui trước mắt, tuy hiểu ý bạn nhưng cô vẫn mù quáng tin vào năng lực của Hoắc Tuân.
Bởi hồi đại học anh đã tán đổ được Nhạc Dư, và bởi hai người đã ở bên nhau năm năm.
Cô quả quyết “Nếu Hoắc Tuân muốn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡