Chương 11
Dư không phải ở trường Bắc Hoài mà là ở Vọng Sơn.
Cậu chuyển đến đây nửa năm trước, ngày đầu đã bắt gặp cô bước ra từ siêu thị đối diện, một tay xách túi đồ ăn vặt to, tay kia cầm điện thoại giết thời gian, có lẽ đang đợi người.
Cậu còn chưa kịp xem cô đợi ai thì đã vào khụ Vọng Sơn không lớn cũng không nhỏ, từ đó, Lục Thương lác đác gặp Nhạc Dư vài lần, nhận ra lúc cô đi dạo, đi chợ hay ra khỏi nhà đều không có ai đi cùng.
Suốt một thời gian, cậu tưởng cô sống một mình giống mình.
Mãi đến khi trông thấy cô cùng một người đàn ông thân mật vào khu, cậu mới hiểu cô đã có bạn trai.
Sống một mình không có nghĩa là độc thân.
Đã qua giờ tan học khoảng một tiếng.
Lục Thương vừa mua thuốc lá ra ngoài thì bắt gặp Nhạc Dư vừa xuống taxi.
Cậu vô thức lùi vào trong siêu thị.
Người xa lạ nửa năm qua thỉnh thoảng chạm mặt bỗng hóa thành cô giáo chủ nhiệm của mình.
Bất tiện thật, cậu nghĩ.
Tựa vào khung cửa siêu thị, nhìn cô đi vào trong khu, cậu lại nhớ đến giọng điệu rất mực công vụ của cô trong văn phòng.
Quả có chút dáng vẻ của người bề trên.
Cậu bật cười khẽ, thầm nhủ nghề giáo đúng đúng là trước mặt một kiểu, sau lưng lại một kiểụ Bởi hôm ấy cậu nghe hết cả rồi.
Nhạc Dư nói với người đàn ông đang ôm mình “Tối nay đến lượt em ở trên.” Giọng ngọt như mía lùi.
Về đến nhà, Nhạc Dư nấu một bát mì.
Vừa bưng lên bàn, lời mời gọi video của Hoắc Tuân đã đến đúng giờ.
Thấy cô ăn mì, Hoắc Tuân nhíu mày, “Em lại ăn mấy thứ không có dinh dưỡng đấy à.” Ỷ vào tâm lý qua màn hình đố anh làm gì được em, Nhạc Dư tỉnh bơ “Miễn no bụng là được.” Hoắc Tuân bỗng lạnh mặt, im lặng nhìn Nhạc Dư đến mức cô thấy lạnh gáy.
Cô đặt đũa xuống, cười xoa dịu “Chỉ lần này thôi, mai em sẽ ăn đàng hoàng.” “Lần nào em chẳng nói vậy.” Nhạc Dư bĩu môi “Ăn có bổ đến mấy mà không có anh bên cạnh thì cũng chẳng để làm gì.” Đã lâu cô không nói những lời như thế, Hoắc Tuân nghe mà sửng sốt, hồi lâu chưa đáp.
Không chịu nổi bầu không khí nặng nề, Nhạc Dư cúi đầu nhìn bát mì, đổi đề tài “Chuyện cô bé có thể bị bắt nạt trong lớp mà em nói với anh ấy, em đã hỏi mấy bạn cùng phòng của cô bé rồi.” “Các bạn bảo em ấy cuối tuần thường xin ở lại trường, gần như một tháng mới về một lần.
Mỗi lần quay lại, em ấy đều mặc áo dài tay, đi ngủ cũng không cởi.” Nhạc Dư ghé sát màn hình, như sợ tai vách mạch dừng “Em nghi những vết thương trên người em ấy là do người nhà đánh.” Hoắc Tuân nghiêm mặt “Nếu thật là bạo hành gia đình thì em định làm gì?” “Em chưa biết.” Nhạc Dư chán ăn hẳn, “Nhà nào cũng có chuyện, theo lý thì em không nên can thiệp…” Hoắc Tuân đỡ lời “Nhưng trong lòng em thấy không ổn.” Nhạc Dư thở dài “Đúng, em thấy không ổn.
Hoắc Tuân, em có nên đến nhà em ấy không?” Hoắc Tuân không tán đồng “Thay vì thế, anh nghĩ em nên gặp trực tiếp cô bé để nói chuyện.” Nhạc Dư đẩy bát ra, im lặng suy nghĩ, rồi quyết định nghe theo anh, trước hết tìm Trình Hoan nói chuyện cái đã.
Thấy cô không ăn, Hoắc Tuân nhìn đồng hồ “Chút nữa sẽ có người mang cơm qua, em nhớ để ý điện thoại.” “… Vâng.” Tâm trạng Nhạc Dư cũng vì