Chương 13
cưới cậu thì chẳng ai cản nổi, lúc đó cậu gật đầu là xong.
Nhạc Dư mỉm cười, không tiếp lời, trong lòng lại tự hỏi nếu anh thực sự muốn cưới, năm năm rồi sao vẫn chưa mở miệng?
Cái gọi là tâm tư thiếu nữ, cô đã vứt đi từ hai năm trước rồi.
Hôm sau, Nhạc Dư về ổ nhỏ của mình ngủ cả ngày, suýt trễ làm vào sáng thứ Hai.
Trình Hoan đang đứng đọc dẫn trên bục.
Vừa thấy Nhạc Dư xuất hiện ở cửa sau lớp, tiếng đọc rời rạc trong lớp bỗng trở nên ngay ngắn.
Nhưng cô không để ý lắm, vì chỗ cô đứng bất tiện, ngay cạnh Lục Thương đang ngủ gục, mà cậu lại không có bạn cùng bàn.
Nhạc Dư đành đưa tay đẩy vai cậu “Lục Thương, đừng ngủ nữa, dậy đọc bài đi.” Đẩy mấy lần Lục Thương mới lờ đờ ngẩng mặt.
Quay đầu thấy Nhạc Dư, cậu sững lại, rồi lau mặt cho tỉnh “Cô ạ?” Nhạc Dư vô thức đứng thẳng, nghiêm giọng “Bây giờ là giờ đọc buổi sáng.” Lục Thương bực bội gạt tóc, lôi sách Ngữ văn ra từ hộc bàn, lại đá ghế bạn ngồi trước “Trang bao nhiêu?” Bạn bàn trước như đứng đống lửa, như ngồi đống than “T… trang 159 ạ.” Lật đến trang 159, Lục Thương nheo mắt lơ đãng, môi không mấp máy, chắc còn đang dò vị trí.
Thấy hôm nay cậu chịu hợp tác, Nhạc Dư thầm hài lòng.
Lần đầu làm những việc như thế này, lúc đầu thì ngượng, nhưng làm xong cô rốt cuộc cũng có cảm giác của một giáo viên chủ nhiệm.
Cảm giác ấy… cũng khá dễ chịụ Thứ Hai việc trường nhiều, xong xuôi thì đã sang chiềụ Nhạc Dư xoa cổ, vận động gân cốt, bỗng nhớ ra chuyện của Trình Hoan.
Vừa định đi tìm, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới, Trình Hoan đã bước vào văn phòng.
Cô bé trông hối hả, trán lấm tấm mồ hôi.
“Có chuyện gì thế?” “Cô ơi, bạn mới chuyển trường trốn học rồi ạ.” “…” Nhạc Dư nhất thời nghẹn họng, không biết phải đáp thế nào.
Kiểu mách lẻo thế này vốn là dạng học sinh cô không ưa, nhưng nay thân phận đã khác, là giáo viên chủ nhiệm, cô phải tập quen với những đứa trẻ như vậy.
Trình Hoan không để ý vẻ mặt cô, nói tiếp “Nhưng cậu ấy lại quay về rồi, mặt mũi bầm dập hết, giờ đang ở phòng y tế ạ.” Cách kể cứ ngắt quãng, thiếu đầu đuôi, nghe thôi cũng mệt.
Học sinh bị thương không phải chuyện nhỏ, Nhạc Dư không kịp truy hỏi, lập tức rời văn phòng.
Nghe phía sau có tiếng bước chân, cô không quay đầu “Trình Hoan, em về lớp trước đi, chuyện học quan trọng hơn.” Trình Hoan khựng lại ngay tại chỗ, đến khi định thần thì bóng Nhạc Dư đã khuất ngoài hành lang.
Còn chiếc điện thoại cô bỏ quên trong túi xách đã sáng lên mấy lần mà chẳng ai thấy, dĩ nhiên cũng không ai nghe.
Tám cuộc gọi nhỡ, đều đến từ Hoắc Tuân.
Vai Lục Thương khựng một cái, cậu sầm mặt quay đầu, chỉ tiếc trên trán đang sưng bầm một cục nên trông chẳng sợ chút nào.
Thấy người gọi mình là Nhạc Dư, khí thế của cậu vơi đi quá nửa, trong đầu thoáng chốc trống rỗng “… Cô ạ.” “Cô thấy em chẳng coi cô giáo ra gì cả.” Lục Thương im lặng.
Nhạc Dư khoanh tay, đảo mắt nhìn cậu từ đầu đến chân.
Bỏ qua khuôn mặt đầy vết thương, đồng phục màu sẫm nên khó thấy gì thêm, trên cánh tay có một vệt đỏ dài chừng mười centimet, vì da trắng nên càng nổi bật, chỗ xương cổ tay bị trầy rớm máụ Xem ra đối phương biết đánh vào mặt mà tránh chỗ hiểm.
“Trốn học đi đánh nhau?
Lại