Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

giờ rưỡi đi.” Giang Khác Chi nói, “Tôi nhớ rồi.” Vấn đề ngủ nghỉ đã sắp xếp xong, Giang Khác Chi chuẩn bị đi ra ngoài, Chung Hi lại ý thức được một chuyện khác.
Sau khi cô do dự mất mấy giây, ấp a ấp úng gọi anh “Mà Giang Khác Chi này…” Anh dừng bước lại, “Gì?” Ánh đèn từ chiếc đèn pin trong tay anh yếu ớt dần, Chung Hi cúi đầu nhìn xuống đống lá cây rải trên mặt đất, nghĩ thầm Mặt mũi là chuyện nhỏ, sâu bọ mới là chuyện lớn.
Vì vậy mà bất chấp mọi thứ mở miệng “Ơ cái này tôi nói rõ trước nha, tôi không sợ ngủ trong hang động một chút nào, cũng không sợ tối, cho dù trong hang có côn trùng rắn rết tôi cũng không sợ, nhưng mà, mà…” Mới vừa nghi ngờ đầu óc người ta có vấn đề, bây giờ lại có chuyện muốn nhờ vả người ta, thiệt là mẹ cô cũng xấu hổ dùm, nhục nhã gia môn quá đi Nhưng Giang Khác Chi lại cắt ngang lời cô nói “Biết rồi.” “Tôi còn chưa nói hết, sao mà anh biết rồi được chứ?” Giang Khác Chi đá hòn đá ngoài hang động sang một bên, sau đó quay trở lại cửa hang.
“Không có côn trùng, cũng sẽ không có rắn rết đâu,” Anh ngồi tựa vào cửa hang, “Tôi sẽ không đi đâu, chỉ ở đây thôi, đi ngủ đi.” Giọng nói của anh trong đêm tối yên tĩnh vẫn chẳng có chút ấm áp nào, nhàn nhạt vô tình, Chung Hi thở phào nhẹ nhõm.
Dáng vẻ vạm vỡ xem ra cũng rất đáng tin cậy, cho dù sau này công ty Giang Khác Chi có phá sản đi nữa, anh ta mà đi làm bảo vệ có lẽ sẽ đắt hàng lắm đây, Chung Hi thầm cầu chúc cho anh từ tận đáy lòng .
Đây là rủa nhà người ta phá sản chứ cầu với phúc gì tầm này hả bà Chung Hi = Nhìn thấy anh nhắm hai mắt lại, cô cũng nhẹ nhàng mà quay trở lại bên trong hang động.
Đầu tiên Chung Hi nằm nghiêng người, chỉ là không hiểu sao dù cô có nhắm mắt nhưng cũng chẳng thể nào ngủ được.
Cô trở mình tận mấy lần nữa, do dự mà lên tiếng, “Giang Khác Chi, anh đến Campuchia làm gì vậy?” Hang động thật yên tĩnh, nhưng thỉnh thoảng lại có thể nghe thấy tiếng nước thủy triều lên xuống, có thể là việc anh ở lại khiến cô cảm thấy rằng bọn họ cũng không phải không thể giao lưu bình thường được, có lẽ lần này trở về nước hai người họ có thể phá đi bầu không khí lạnh lẽo này.
Cô vốn dĩ không phải là một người tính toán chi li, nếu không phải Giang Khác Chi mỗi lần thấy cô đều tránh như tránh bọ cạp thì cô cũng sẽ không đến nỗi không ưa anh như vậy.
Chung Hi đang tận hưởng thì nghe thấy câu trả lời xúc tích như thường ngày của Giang Khác Chi từ bên ngoài hang vọng vào “Có việc.” Chung Hi lại một lần nữa bị thái độ không lạnh không nóng của anh làm cho nghẹn lại, mình quả nhiên gặp ảo giác, toàn bộ chỉ là hoang tưởng mà thôi.
Mỗi lần khi cô có cảm giác tốt hơn một chút với anh, thì anh liền dùng một chậu nước lạnh tạt vào mặt cho cô tỉnh lại.
Đúng là cô mất não rồi mới thử nói chuyện với anh nhằm di chuyển sự chú ý của mình.
Để không bị làm cho tức chết, Chung Hi nghiêm túc nhắm mắt lại.
Ngủ ở hang động, nơi mà bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện những việc ngoài ý muốn, giấc ngủ này của Chung Hi phải tỉnh lại tới vài lần, bình thường lúc ngủ ở nhà, cô cũng nhất định


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡