Chương 10
tính của cô.
Nhân vật đối thủ duy nhất này lại không hé một lời, Chung Hi cứ nhìn anh ta như vậy, mà trong lúc cô đang chuẩn bị bổ sung thêm, Giang Khác Chi đã khôi phục vẻ mặt trước đó.
“Cô ngủ trong hang, tôi ngủ bên ngoài.” “?” Chung Hi không thể nào ngờ được rằng cô đã nói đến nước này rồi, mà Giang Khác Chi vẫn có thể ra vẻ làm màu như vậy.
Sao chứ?
Chẳng lẽ là sợ nửa đêm cô làm nhục anh ta thật à?
Đó cũng là do phúc phần mà anh ta tu luyện mấy đời mới có được OK?
Được đà đầu óc xông lên cô lại nhớ đến ly rượu cocktail bị anh ta cự tuyệt từ xa kia.
Hai tay cô ôm ngực, hai mắt trừng lên tròn xoe.
“Tôi quả thực không nghĩ rằng như vậy là mất lịch sự, nhưng cho phép tôi hỏi một câu nhé, xin hỏi Giang tổng đầu óc anh có vấn đề phải không?
Không lẽ ngủ trong cùng một hang động với tôi thì từ nay về sau anh không còn sạch sẽ nữa hả?” Trong phần bình luận nhìn thấy rất nhiều bạn đọc quen thuộc, cảm động quá đi, tâm tình càng tốt hơn nè.
Chung Hi cảm thấy sức hấp dẫn của bản thân liên tiếp gặp thất bại khi đứng trước Giang Khác Chi, chẳng lẽ vào ban đêm cô biến thành hồ ly tinh lấy dương bổ âm của anh hay sao?
Nguyên văn là “gặp Waterloo” một trận chiến xảy ra vào năm 1815, các thế hệ sau này dùng Waterloo để ví von với những thất bại lớn.
Giang Khác Chi liếc cô một cái, chẳng có bất kì ý kiến nào về mạch não đang nhảy loạn của cô.
“Cô nghĩ nhiều rồi.” Giang Khác Chi lạnh lùng nói, anh dùng chính câu nói của cô để đáp trả cô.
“Tôi phải ngủ bên ngoài hang để bất cứ lúc nào cũng có thể quan sát tình hình.” Mới vừa đến một nơi xa lạ, tất cả mọi thứ ở nơi này đối với anh mà nói đều không thể lường được, còn cả rừng sâu núi thẳm này, cũng không biết có dã thú nào tới đây không nữa, ngủ trong hang động chỉ làm giảm đi sự cảnh giác mà thôi.
Nhưng những lời này anh không định nói cho Chung Hi nghe, những thứ này chỉ càng làm cho nỗi sợ hãi của cô tăng thêm, mà với tư cách là người đồng hành duy nhất trong hoàn cảnh này, anh sẽ trở thành người chịu đựng nỗi sợ đó.
Sau khi Chung Hi nhận được câu trả lời thì liền “Ồ” một hơi dài, câu trả lời này tạm chấp nhận được.
Có điều lời nào cũng cứ như nặn kem đánh răng, tới cuối cùng mới nói rõ ràng được hay sao.
“Vậy tôi ngủ nửa buổi, nửa buổi sau tôi thức trông chừng cho.
Anh không cần bởi vì tôi là con gái mà việc gì cũng nhận làm hết.” Dù sao bọn họ cũng chẳng phải thân thiết gì, Chung Hi nói một cách tự nhiên.
Giang Khác Chi nghe vậy khá kinh ngạc.
Anh chưa từng nghĩ rằng Chung Hi sẽ đề nghị như vậy, lúc mới đầu, anh tưởng rằng đây chỉ là mấy lời nói xã giao của cô, kết quả là vừa dứt lời cô liền lấy điện thoại ra đặt báo thức rồi.
Anh thấy cô đặt một hàng dài báo thức, bèn đưa tay nắm lấy chiếc điện thoại trong tay cô, thấp giọng nói “Tắt máy giữ lại chút pin trong điện thoại đi, ngày mai thử đi tìm, nói không chừng nơi nào đó sẽ có tín hiệụ” Chung Hi suy nghĩ một lúc rồi gật đầu, cũng có lý.
Cô nói “Vậy anh nhớ gọi tôi dậy đó, bây giờ là mười một giờ, vậy bốn giờ anh gọi tôi, mà thôi, ba