Chương 12
phải giữ lại một cái đèn mới có thể ngủ ngon được.
Lần thứ nhất cô tỉnh lại, mơ mơ hồ hồ đổi tư thế ngủ, tựa đầu vào vách của cửa động.
Cô ôm đầu nhìn hướng ra phía ngoài, xác định Giang Khác Chi vẫn còn ở đó mới yên tâm mà nhắm mắt lại.
Nửa đêm sau thì đều là những giấc mộng lung tung vớ vẩn.
Đợi khi cô thật sự tỉnh táo, mặt trời đã dịu dàng xuyên qua cửa hang chiếu lên mặt của cô.
Trời đã sáng rõ rồi, sáng đến nỗi cô có thể nhìn thấy rõ ràng con bọ sát màu nâu có sáu cái chân dài ở cạnh mặt cô… “A a a a a Giang Khác Chi ” Khi Chung Hi la toáng lên bò dậy khỏi mặt đất, căn bản không phát hiện ra bản thân đã ngủ ở ngoài động, còn khoác thêm một chiếc áo trên người.
Cô chưa kịp hoàn hồn, tóm chặt lấy chiếc áo rồi tháo chạy, thậm chí còn cảm thấy cả cánh tay nổi da gà, đôi chân cũng đã mềm nhũn.
Không kem chống nắng, không áo chống nắng, cứ như vậy phơi da dưới ánh mặt trời, Chung Hi nhìn chiếc áo trong lòng mình.
Bộ âu phục màu đen, là bộ mà Giang Khác Chi mặc trên người ngày hôm qua.
Đúng vậy, cô chưa từng thấy ai ngồi du thuyền đi nghỉ dưỡng mà còn mặc âu phục đi giày da bao giờ.
Tay cô che trên trán, híp mắt nhìn thấy bóng dáng cao lớn trên bờ biển.
Không giống với những gì ngày thường cô nhìn thấy, đầu tóc Giang Khác Chi hoàn toàn không hề chải chuốt, những sợi tóc ngắn cứ như vậy mà rũ rượi trên trán.
Khác với phong cách lạnh lùng u ám của anh ngày trước, Chung Hi cảm thấy anh không chải chuốt lại toát ra vẻ thoải mái hồn nhiên dễ gần của thiếu niên.
Mặt trời đã nhô lên khỏi biển từ lâu rồi, những tia nắng màu cam rực rỡ chiếu rọi khiến cho biển cả xanh thẳm như được phủ lên một lớp vàng kim lấp lánh.
Những cơn gió trong khu rừng thổi qua gương mặt cô, mang đến những luồng không khí mát lạnh.
Thế nhưng Chung Hi không rảnh để đắm chìm trong khung cảnh thiên nhiên cùng với trai đẹp này, cô nhìn thấy bản thân mình đầu bù tóc rối, gương mặt nhếch nhác trong màn hình điện thoại, chỉ có một suy nghĩ duy nhất Cô muốn đánh răng Cô muốn rửa mặt Chung Hi đang định bàn bạc với Giang Khác Chi xem anh có muốn đi nhặt lấy một vài cành cây về rồi múc ít nước biển đem phơi ngoài nắng, nước mà bay hơi thì chẳng phải sẽ thành muối biển hay sao?
Bọn họ có thể dùng nhánh cây nhúng vào muối để đánh răng mà.
Nguyên thủy thì nguyên thủy thật đấy, nhưng vẫn còn tốt hơn là bẩn thỉu dơ dáy.
Nghĩ vậy, cô quay sang nhìn anh một cái, Chung Hi bỗng cảm thấy việc bản thân mình nói đầu óc anh có vấn đề đúng là nói có sách mách có chứng.
Thử hỏi xem ai có thể tin được một người bình thường lại mặc cái loại áo dày như áo chống rét vào một tiết trời như thế này chứ?
Cô chẳng kịp hỏi anh thay đồ lúc nào, chỉ lo nghiên cứu chiếc áo khoác dày cộp trên người anh.
Cứ cho bây giờ là mùa đông đi, nhưng ở đây là Đông Nam Á đó.
Lòng hiếu kỳ thúc giục cô bước tới, chỉ có điều cô không bước đến trước mặt Giang Khác Chi ngay lập tức, mà lại đi đến bên bờ biển dùng nước biển rửa mặt, súc miệng.
Đúng là không phải mặn bình thường, dù sao cũng là từ thiên nhiên không thêm chất phụ gia.
Chiếc áo vest được