Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 10

lùng "Không có việc gì thì em về đi, anh bận lắm, tối nay còn phải đi ăn cơm với chị dâu em." Nghe thấy hai chữ "chị dâú, Văn Viễn nghẹn lại không nói gì nữa.
Thật ra Văn Viễn muốn hỏi là kết hôn rồi gặp lại Chu Văn Khiết có thấy ngại không.
Năm người Lục Diễn Nam, Văn Viễn, Tạ Minh Tuấn, Quý Phong và Chu Văn Khiết đã lớn lên cùng nhaụ Từ nhỏ Chu Văn Khiết đã luôn theo sau Lục Diễn Nam như một cái đuôi nhỏ, sau khi tốt nghiệp thì trực tiếp vào công ty của anh theo con đường chính quy để làm trợ lý nhưng Lục Diễn Nam vẫn luôn hờ hững.
Khi người khác hỏi đến, anh chỉ nói cô ta là em gái, không có tình cảm gì khác.
Sau này Chu Văn Khiết lấy hết can đảm tỏ tình, Lục Diễn Nam hẳn là đã từ chối, khiến Chu Văn Khiết nản lòng và tự nguyện xin chuyển đến chi nhánh ở Úc.
Lục Diễn Nam nể tình bạn bè nhiều năm, cộng thêm năng lực cô ta cũng tốt nên đã trực tiếp cho cô ta vị trí giám đốc chi nhánh.
Một người tình yêu không thành nên lòng khó bình lặng, một người thì tình cảm vợ chồng son nồng nàn.
Không biết khi gặp lại sẽ thế nào.
Văn Viễn ngồi vào xe, bấm số điện thoại "Đã đưa đồ cho anh Nam rồi." Đầu dây bên kia, tiếng thở của Chu Văn Khiết nghe có vẻ hơi dồn dập "Anh ấy còn nói gì không?" Văn Viễn "Không, từ bỏ đi Văn Khiết.
Anh không nghĩ anh Nam kết hôn vì miếng đất kia đâu, nhìn anh ấy nghiêm túc với chuyện này lắm." Chu Văn Khiết im lặng một lúc lâu "Được rồi." Dù là bạn bè nhiều năm nhưng đôi khi mấy người họ cũng không thể đoán được suy nghĩ của Lục Diễn Nam.
Nếu nói anh cưới Tô Mạn vì miếng đất trong tay nhà họ Tô thì Văn Viễn không tin.
Miếng đất kia thực ra không phải yếu tố quyết định sự thành bại của dự án khu nghỉ dưỡng.
Anh ấy nhớ Lục Diễn Nam từng nói có bốn năm phương án quy hoạch khu đất, dù Tô Tự Sơn không chịu bán thì cũng có thể đổi sang miếng đất khác.
Hơn nữa Lục Diễn Nam là người ghét bị ép buộc nhất, sao có thể kết hôn chỉ vì một miếng đất?
Hơn nữa, nếu không thì cứ dùng gấp trăm lần, nghìn lần giá trị miếng đất đập vào, chẳng lẽ Tô Tự Sơn còn không chịu bán?
Văn Viễn lắc đầu, nghĩ mãi không ra.
Ngày hôm ấy không chỉ có Văn Viễn mà ngay cả Tô Mạn cũng nghĩ mãi không hiểụ Cô không hiểu tại sao cơm còn chưa kịp ăn đã bị Lục Diễn Nam ăn thay cơm rồi.
Khoảng hơn bốn giờ, Lục Diễn Nam về đến Phong Loan.
Tô Mạn vẫn đang thay quần áo.
Cô chọn một bộ đồ dệt kim màu trắng ngà.
Vừa mặc áo vào, còn chưa kịp cài cúc thì Lục Diễn Nam đã về.
Thế là cảnh tượng Lục Diễn Nam nhìn thấy khi vừa vào là thế này.
Cô vợ nhỏ bên dưới chỉ mặc mỗi chiếc quần lót ren trắng ngắn, để lộ đôi chân thon dài thẳng tắp.
Phần trên còn "cháy" hơn, chiếc áo len dệt kim dài ngang eo che hờ đôi gò bồng đào đầy đặn, chiếc áo lót ren gần như chẳng che được gì.
Tô Mạn "..Anh về rồi đấy à." Trong tình huống này mà chào hỏi có vẻ hơi ngại.
Tô Mạn muốn đi vòng qua Lục Diễn Nam để lấy chiếc váy đặt trên giường, còn nói thêm một câu em sắp xong rồi.
Không ngờ còn chưa kịp đi vòng qua thì giây tiếp theo cả người cô đã được nâng lên, rồi nhẹ nhàng đặt xuống chiếc giường lớn.
Đây là lần thứ hai hai người làm tình, khác với lần đầu dịu dàng và kéo


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡