Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 9

nhàng.
Vậy là vì hai người vẫn chưa đủ thân thiết sao?
Nghĩ đến đây, Lục Diễn Nam khẽ nheo mắt.
Anh tò mò không biết khi cô bướng bỉnh thì sẽ có dáng vẻ đáng yêu như thế nào.
"À, còn nữa.
Ngày kia tôi phải đi công tác, nếu chị không bận thì hãy thường xuyên liên lạc với Tô Mạn nhé." Tô Minh Hạ đồng ý, hàn huyên thêm vài câu rồi chào tạm biệt.
Trên đường về nhà, mọi thứ vẫn như thường lệ.
Ngoài cửa sổ xe, trăng sáng vằng vặc trôi qua giữa những tòa nhà chọc trời.
Tô Minh Hạ tựa người vào ghế, tâm trí rối bời.
Cô ấy biết, là một người nắm quyền lực tối cao, Lục Diễn Nam tuyệt đối không hiền lành, ôn hòa và vô hại như vẻ bề ngoài.
Năm đó, vì tin lầm người mà Lục Quốc Cường bị hãm hại, khiến tập đoàn nhà họ Lục rơi vào một giai đoạn hỗn loạn ngắn ngủi.
Lục Diễn Nam tiếp quản trong tình thế nguy cấp, dùng những thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn để nhanh chóng quét sạch mọi bất ổn.
Đến tận bây giờ, những thủ đoạn ấy vẫn được người trong giới lấy ra làm đề tài trà dư tửu hậụ Cậu chủ nhà họ Lục là một người lạnh lùng, nhẫn tâm.
Nhưng lời hứa vừa rồi của Lục Diễn Nam lại khiến Tô Minh Hạ yên tâm phần nào.
Tuy lạnh lùng nhưng anh là người nói được làm được, nên chắc hẳn anh đã để tâm đến Tô Mạn.
Chỉ là, tại sao Lục Diễn Nam lại cưới Tô Mạn?
Mảnh đất trong tay nhà họ Tô thực sự quan trọng đến thế sao?
Cô ấy không thể hiểu nổi, cũng không thể nghĩ thông suốt.
Cô ấy chỉ mong quyết định của bố không phải là một sai lầm.
Ngày hôm sau, Tô Mạn tỉnh dậy thì Lục Diễn Nam đã đến công ty.
Cô thậm chí còn không biết anh về từ lúc nào, chỉ nhớ mang máng cảm giác ấm áp trên trán và khóe miệng, không phân biệt được đó là thực hay mơ.
Trên tủ đầu giường có đặt một cốc nước ấm và một tờ giấy nhắn, trên đó có ghi thời gian và địa điểm ăn tối.
Nét chữ mực đen cứng cáp, mạnh mẽ, giống như chính chủ nhân của nó vậy, nhìn thì có vẻ ôn hòa nhưng thực chất lại sâu không thấy đáy.
"Chậc " Tô Mạn không kìm được bật cười, người đàn ông này cũng thú vị thật, những công cụ hiện đại như Wechat hay tin nhắn chẳng dùng lại đi viết giấy nhắn.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng hay, trong thời đại hối hả cái gì cũng phải nhanh gọn này, những nét chữ mang theo hơi ấm lại càng khiến người ta cảm thấy chắc chắn và yên tâm hơn.
Nghe nói ngày mai Lục Diễn Nam phải đi Úc, Văn Viễn cố ý tới tòa cao ốc của tập đoàn nhà họ Lục vào giờ ăn trưa.
Anh ấy là người sôi nổi nhất trong nhóm bạn, thoải mái ngồi trên ghế sofa trong văn phòng tổng giám đốc "Anh, anh đi mấy ngày thế?" "Khoảng một tuần." Lục Diễn Nam không ngẩng đầu, buổi chiều anh còn phải đi ăn tối với Tô Mạn nên phải nhanh chóng xử lý xong công việc.
"Văn Khiết muốn nhờ mang chút đồ qua đó, em đưa cho Triệu Húc rồi." Văn Viễn nhìn Lục Diễn Nam.
Sáng nay Chu Văn Khiết gọi điện cho anh ấy, nói Lục Diễn Nam sẽ qua đó vào ngày mai, lần trước cô ta về nước có ăn một loại bánh quy rất ngon nên muốn Văn Viễn mua rồi nhờ Lục Diễn Nam mang qua.
Lục Diễn Nam ừ một tiếng, không thể hiện cảm xúc gì.
Văn Viễn sờ sờ chóp mũi, như thể lấy thêm chút can đảm "Chuyện đó..
Anh, anh và Văn Khiết thì sao.." Cuối cùng Lục Diễn Nam cũng ngẩng đầu lên nhưng lời nói ra lại rất lạnh


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡