Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 11

dài, lần này Lục Diễn Nam có vẻ hơi vội vàng.
Nhưng dù vội, anh vẫn quan tâm đến cảm nhận của Tô Mạn.
Anh cúi người ngậm lấy một quả anh đào tuyết trước ngực cô, nhẹ nhàng cắn mút.
Cô bắt đầu trở nên mơ màng, đôi môi đỏ mọng khẽ hé, hơi thở cũng gấp gáp hơn.
"Ư.." Không thỏa mãn với bầu ngực non mềm, bàn tay nóng bỏng của Lục Diễn Nam lần xuống dưới, tiến vào nơi bí ẩn để kích thích trực tiếp.
Hang động bí ẩn đã chảy nước róc rách.
Tô Mạn cảm thấy sự rạo rực trong người càng lúc càng tăng, trong đầu muốn hỏi anh không đi ăn cơm sao nhưng khi mở miệng lại chỉ toàn phát ra những tiếng rên yêu kiềụ Dáng vẻ vừa thuần khiết vừa dâm đãng như mèo hoang nhỏ của cô đã quyến rũ anh, khiến nơi đó càng lúc càng căng trướng.
Thật ra tối qua anh đã muốn cô rồi, có điều khi anh về thì cô đã ngủ say, hơn nữa không biết cảm giác khó chịu của lần đầu tiên đã hết chưa nên anh mới cố nhịn không làm gì.
Nhưng khung cảnh ban nãy thực sự đã tác động mạnh mẽ, anh gần như cương cứng ngay tức khắc, trong đầu chỉ có một giọng nói duy nhất..Ăn cô ấy.
Đầu ngón tay càng lúc càng trơn trượt, hạt châu nhỏ nơi lối vào cũng bắt đầu run nhẹ.
Lục Diễn Nam ôm lấy eo thon của cô bằng hai tay rồi tiến vào, mỗi một lỗ chân lông trên người Tô Mạn cũng bắt đầu nóng lên.
"Còn đau không?" Anh vừa ra vào theo kiểu khi nông khi sâu vừa nhẹ giọng hỏi.
Tô Mạn đang bị lấp đầy bởi thứ to lớn, cảm giác đau đớn cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần lại không hề xuất hiện, ngược lại khoái cảm tê dại ập tới hết đợt này tới đợt khác.
Anh tiến vào với đủ sự kiên nhẫn và dịu dàng.
Cô thấy rất thoải mái "Không..
Không đau nữa..
A.." Chữ "không" vừa mới thốt ra thì người đàn ông đã thúc mạnh một cái, tiếp đó phát ra tiếng rên đầy thỏa mãn.
Lúc này, mặt cô đỏ như quả táo, đôi môi anh đào đỏ mọng ướt át hé mở.
Bầu ngực non mềm đung đưa trong lớp áo lót ren theo từng nhịp ra vào của anh.
Anh chưa thỏa mãn, buông vòng eo thon ra rồi đẩy áo lót của cô lên cao.
Đầu nhũ hoa không còn bị vải che đi nữa bắt đầu sẫm màu và cương cứng hơn.
"Ưm.." Lục Diễn Nam cảm thấy mình sắp bị hút vào một vực thẳm khoái lạc sâu không thấy đáy bởi những nếp uốn bên trong động huyệt.
Anh cúi xuống nhìn cô, nhìn những dấu hôn đỏ ửng nở rộ trên ngực cô, những giọt mồ hôi trong suốt rịn đầy trên chóp mũi và cổ, chiếc áo dệt kim màu trắng ngà chưa cài khiến những giọt mồ hôi sáng lấp lánh tựa ngọc trai.
Những cú thúc càng lúc càng mãnh liệt.
Hai chân Tô Mạn bị anh đặt lên vai.
Cô vẫn còn đang ngây thơ với chuyện tình ái, sao có thể chịu nổi tư thế trực tiếp như này "A..
Em chết mất.." Cô thực sự cảm thấy mình sắp chết rồi, khoái cảm còn mãnh liệt hơn cả đêm đầu tiên cứ ập tới hết đợt này đến đợt khác, từ đầu đến chân cô đều run rẩy, thật khó chịụ "Sẽ không đâụ" Lục Diễn Nam cúi người hôn lên khóe mắt cô, nơi ấy đã có những giọt nước mắt chực trào.
Sao anh nỡ để cô chết được, cô là người vợ sẽ cùng anh đi hết quãng đời còn lại.
Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài cửa sổ đã nhá nhem tối, mà ở bên trong, trên chiếc giường lớn hỗn độn không thể tả.
Tô Mạn nằm quay lưng về phía Lục Diễn Nam, dưới bụng có kê một chiếc


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡