Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 15

Tưởng Từ giữ im lặng.
Cô không có hứng thú gì với bọn giang hồ, mặc dù gã trước mặt cũng được coi là đẹp trai, tiếc là tay chân vụng về, phản ứng chậm chạp.
Nếu không phải vì quá ngu ngốc thì đã chẳng từ bỏ con đường làm người đàng hoàng để đi làm giang hồ.
Thuốc tắt nhưng đèn chưa tắt.
Hà Tĩnh thấy cô dụi điếu thuốc vào bức tường xi măng loang lổ, nửa giây cũng chẳng mảy may liếc nhìn anh lấy một cái, vạt váy rất nhanh đã biến mất trong hành lang.
Bữa tiệc mừng thọ ồn ào náo nhiệt kết thúc, Trương Vĩnh Cường say mèm một nửa, được Nghê Thiếu Tường rủ đến hộp đêm Đại Phú Hào để tiếp tục cuộc vui.
Hai người bước đi loạng choạng, bá vai bá cổ nhau.
Lúc tỉnh táo thì tôn ti trật tự rõ ràng, uống say rồi thì lại là anh em chí cốt.
Trong phòng bao, rượu Tây, xì gà, cần sa, thuốc lá, đủ loại mùi vị quyện vào nhau giữa những tiếng cười đùa la hét.
Nghê Thiếu Tường dang hai chân ngả ngớn lún sâu vào chiếc sô pha da màu đen, tay trái ôm chặt một mỹ nhân môi đỏ, váy ngắn cũn cỡn, bờ mông nở nang, da trắng nõn.
“A Tĩnh, không thích kiểu của Mỹ Viện à?
Chê lớn tuổi thì để tao đổi cho mày một em nữ sinh nhé?” Hà Tĩnh gạt bàn tay của Mỹ Viện đang sắp sửa sờ soạng lên ngực mình ra: “Nghê Thiếu khách sáo quá, em chơi cái gì cũng được, chỉ là không thích chơi gái gọi...” Anh lạnh lùng từ chối cái nũng nịu của Mỹ Viện, nghiêm giọng ra lệnh: “Đêm nay cô chỉ cần rót rượu thôi là được...” “Nghê Thiếu, anh còn không biết sao, A Tĩnh là một lão hòa thượng đấy!” Trương Vĩnh Cường bật cười, vỗ vỗ vào đùi trắng nõn của cô ả ngồi bên cạnh: “Chẳng lẽ làm giang hồ phải giữ trinh tiết à?” Cả phòng cười ồ lên.
“Không phải chứ, dựa vào nắm đấm để xả hỏa à?” Nghê Thiếu Tường buông eo người phụ nữ ra, cầm ly rượu thủy tinh lên: “A Tĩnh, đàn bà ấy mà, mày có chơi hay không tao cũng chẳng quan tâm.
Nhưng mày bây giờ đi theo A Cường thì cũng coi như đi theo tao, không chơi đàn bà thì được nhưng không giúp tao làm việc thì không xong đâu...” Nghê Thiếu Tường rướn người về phía trước, trong mắt toàn là sự tàn nhẫn được hun đúc từ hơi rượu và sắc dục.
Gã đã sớm biết Hà Tĩnh là người có bản lĩnh, tuổi tuy còn trẻ nhưng tâm tính trầm ổn, đi theo Trương Vĩnh Cường quả thật là lãng phí.
Hơn nữa gã chính là nhìn trúng cái sự liều mạng, làm việc táo bạo lại trọng tình nghĩa của Hà Tĩnh.
Loại người này, quá dễ để lợi dụng.
Trương Vĩnh Cường vẫn chưa say bí tỉ, cách hai người cũng cảm nhận được giọng điệu khó chịu của Nghê Thiếu Tường: “A Tĩnh, Nghê Thiếu để mắt tới mày là phúc ba đời nhà mày đấy, còn không mau kính rượu Nghê Thiếu đi?” Anh ta ném cho Hà Tĩnh một ánh mắt nhắc nhở.
Hà Tĩnh cầm lấy chai Remy Martin gần mình nhất, vặn nắp rót đầy hơn nửa ly mà chẳng hề do dự, chất lỏng màu hổ phách xoáy tít sóng sánh.
Anh hướng ly về phía Nghê Thiếu Tường: “Cảm ơn Nghê Thiếu đã coi trọng em, luật lệ bang hội kẻ làm đàn em thì phải nhất nhất nghe theo lời đại ca.
Ly này em kính anh, có việc gì anh cứ phân phó...” Yết hầu chuyển động, một hơi cạn sạch.
“A Tĩnh khoản gái gú thì không xong nhưng tửu lượng lại ăn đứt cả Lý Bạch đấy.” “Anh Cường, anh lén đi học bổ túc ban đêm à?
Đến Lý Bạch mà cũng biết!” “Đâu chỉ Lý Bạch, ba chị em Kim Bình Mai đêm nào chẳng hẹn hò với tao trong mơ...” “Không


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡