Chương 16
nhìn ra anh lại là Tây Môn Khánh của Tân Nghĩa đấy...” “Haha...” Cợt nhả, chọc ghẹo, ăn nói bốc phét là một trong những tuyệt kỹ sát thủ của bọn giang hồ.
Không có nguyên nhân nào khác, đám người cởi trần tuần tra ngoài phố, thấy cảnh sát còn sợ hơn thấy ma này, vốn dĩ cũng chẳng kỳ vọng được gì nhiều ở tố chất văn hóa.
Bọn họ được giáo dục theo kiểu lưu manh, bằng tốt nghiệp chính là bia mộ của chính họ.
Nghê Thiếu Tường thu lại vẻ mặt tàn nhẫn, đổi sang giọng điệu bàn công việc: “Khoảng một tháng nữa, tao có một lô hàng từ Thái Lan chuyển về, độ tinh khiết cao đến mức không tưởng, ăn đứt tất cả các loại "hàng trắng" số 4 hiện đang có tяên thị trường.
Ba cái đồ lẻ tẻ của Nam Mỹ, Bắc Mỹ dẹp hết sang một bên, đến lúc đó cả Hong Kong này sẽ phải quỳ lạy van xin tao nhả hàng cho.
Nhưng lần này, tao cần vài gương mặt mới.” “A Tĩnh, lần này mày đi phụ trách vận chuyển cho tao, thế nào?” Một ly Remy Martin trôi tuột xuống dạ dày, sắc mặt Hà Tĩnh vẫn điềm nhiên như không.
Bước chân vào Hồng Môn chính là đi lại tяên sợi dây thừng vắt vẻo giữa hai thái cực một vốn bốn lời và tù mọt gông, gan dạ thì no nê, nhát gan thì chết đói.
À không, không phải, kịch bản đó là dành cho mấy đại ca.
Đàn em thì chỉ có nước nghe theo thánh chỉ mà làm việc, ngồi tù lâu nhất, kiếm được ít tiền nhất.
Muốn vươn lên làm người đứng đầu?
Một tướng công thành vạn cốt khô, xem bản thân có được chín cái mạng không đã.
“Nghê Thiếu phân phó, em đương nhiên sẽ làm theo.” Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt, Hà Tĩnh không phải là tảng đá cứng ngắc.
Mặc dù không coi trọng Nghê Thiếu Tường nhưng bản thân cũng chẳng phải là loại gái điếm mới vào nghề, cứ phải làm mình làm mẩy ép giá mới chịu bán.
“Được, đến lúc đó tao sẽ giao phó cụ thể cho mày, làm trót lọt phi vụ này, tiền thưởng cho tụi mày chắc chắn sẽ không ít.” Nói xong nâng ly rượu lên, mọi người cùng cạn ly.
“Tao định dạo tới sẽ nhập một lô vũ khí từ Nga về nữa.” Nghê Thiếu Tường rít một hơi xì gà, nhướng mày với Trương Vĩnh Cường: “Có hứng thú không?” “Vũ khí?
Là hàng của Tưởng Nhị gia sao?” Trương Vĩnh Cường không hiểu.
“Hừ...” Nghê Thiếu Tường cười khẩy: “Tân Nghĩa này còn chưa tới lượt Tưởng Nhị chỉ đạo tao làm việc.
Lão ta già rồi, lại chỉ có mỗi một đứa con gái thì còn làm nên trò trống gì nữa?
Bây giờ bảo lão ta cầm súng, không khéo tay còn run lẩy bẩy ấy chứ.” Trương Vĩnh Cường cười gượng: “Tưởng Nhị gia có Liêu Thắng ở bên cạnh, nói thế nào thì cũng coi như được nửa đứa con trai, có khi sau này giao lại cho hắn ta cũng nên.” “Liêu Thắng theo lão mười mấy năm rồi, Tưởng Hưng đến một chút t̸h̵ιt̸ vụn cũng chưa từng chia cho hắn, tính là nửa đứa con trai cái gì?
Chẳng qua là mồ côi không nơi nương tựa, lại biết rõ lai lịch cặn kẽ, dùng tiện tay thôi.” Giọng điệu Nghê Thiếu Tường đầy vẻ khinh miệt.
“Nghê Thiếu, lỡ như người ta nuôi để làm con rể thì sao?” Đàn em của Nghê Thiếu Tường cười lớn.
“Đù...” Nghê Thiếu Tường hất tàn thuốc: “Thế chi bằng để tao làm con rể lão?
Tưởng Nhị mắt để tяên đỉnh đầu, coi trọng được ai chứ?
Loại xương già này đến lúc sắp xuống lỗ rồi lại muốn rửa tay gác kiếm, súng ống lão ta chơi chẳng được bao lâu nữa đâu, có chơi thì cũng là để cho đám hậu bối chúng ta chơi.” “Nói chung Nghê Thiếu có bản lĩnh, chúng em xin xả thân bồi quân