Chương 14
Trương Vĩnh Cường càm ràm, gắp một miếng ngỗng quay béo ngậy nhét vào miệng.
“Chỉ là sự cố thôi...” Hà Tĩnh cắm cúi uống rượu, không muốn nói nhiều.
Chén chú chén anh, ánh đèn chùm và những đường viền thạch cao vuông vức của sảnh tiệc trong hơi rượu và hơi người lúc gần lúc xa.
Tiếng người ồn ào náo nhiệt nghe có vẻ xa xăm nhưng khi hơi men xộc lên não lại thấy rất gần.
Cả đêm Hà Tĩnh chỉ muốn tham lam nhìn trộm bóng dáng ấy thêm vài lần, ngặt nỗi chỗ ngồi được sắp xếp quá sức oái oăm, anh lại ngồi ngay vị trí quay lưng về phía bàn tiệc chính, đến cơ hội nhìn trộm cũng chẳng có.
Nhân lúc châm thuốc cho anh em bàn bên cạnh, anh nhanh chóng quét mắt về phía bàn tiệc chính một cái.
Không thấy người đâu.
Chậc.
Dù sao thì ở đây toàn là những kẻ đồng đạo chửi thề như hát hay, chẳng có chút phép tắc lễ nghi nào, người bình thường ngồi xuống hai mươi phút là đã muốn bỏ về rồi, huống hồ là cô ấy.
Nghĩ đến đây, Hà Tĩnh cảm thấy đêm nay thật sự quá vô vị: “Tao ra ngoài hóng gió chút, uống nhiều rượu quá rồi...” Anh buông lại một câu, với lấy bao thuốc và bật lửa tяên bàn đút vào túi rồi bước ra ngoài, mặc kệ Hà Vũ gọi với theo phía sau: “Ê, anh, anh đã uống được bao nhiêu đâu...” Hà Tĩnh đi dọc theo lối đi giữa các bàn tiệc xuống phía sau sảnh, hướng về phía cửa phụ, vừa đi vừa rút thuốc lá ra châm.
“Đù má, lúc cần thì quẹt cái cháy ngay, rõ ràng đêm nay muốn làm mình bẽ mặt...” Hà Tĩnh rủa xả cái bật lửa vô tội, chán nản ngậm điếu thuốc.
Ra ngoài là con hẻm nhỏ cắt ngang đường Sơn Đông và đường Di Đôn.
Đẩy cửa phụ ra, băng qua hành lang.
Ánh đèn đường cũ kỹ từ tяên cao hắt xuống một luồng sáng mờ ảo ái muội, gió đêm oi bức xào xạc, mang đến mùi hương ngào ngạt lẫn trong mùi khói thuốc.
Phía trước bên trái là vạt váy trắng, chủ nhân của mùi hương hoa hồng.
Giữa những ngón tay thon dài là điếu Davidoff đã châm lửa.
Đốm lửa đỏ rực kề sát đôi môi đỏ mọng, bờ môi khẽ ngậm lấy đầu lọc gợi cảm đến mức như đang ban phát một nụ hôn.
Hít vào, nhả khói, không một động tác thừa thãi, tất cả đều toát lên muôn vàn phong tình.
Tiếng bước chân bất ngờ khiến Tưởng Từ ngẩng đầu lên.
Hóa ra là cái gã đàn ông suýt chút nữa diễn trò lửa thiêu lông mày ba cô.
Cái bóng đổ dài và rộng tяên mặt đất, một “người khổng lồ” hiếm thấy ở Hong Kong.
Ánh đèn vàng vọt hắt xuống, như những mảnh vàng vụn rắc rải rác tяên mái tóc cắt cực ngắn của anh, ngũ quan tuấn tú góc cạnh, không bị giới hạn bởi sáng tối.
Lại còn sở hữu đôi mắt hoa đào, đuôi mắt mở rộng, vòm mày xếch lên, lại còn đang sững sờ nhìn chằm chằm vào cô.
Tưởng Từ dời mắt đi.
Rõ ràng là trong sảnh không cấm hút thuốc, khói trắng mù mịt đến mức xe cứu hỏa lúc nào cũng sẵn sàng xuất phát.
Đêm nay cô giữ nụ cười giả tạo quá lâu, khóe miệng cứng đờ cả rồi, đành phải ra ngoài hút điếu thuốc cho khuây khỏa.
Không ngờ lại bị bắt gặp.
Cô chẳng nói lời nào, sự lạnh lùng tỏa ra từ cô khiến Hà Tĩnh biết mình phải giữ khoảng cách với cô.
Anh bước sang bên phải, kẹp điếu thuốc thở hắt ra một hơi dài.
Màn xiếc thú điêu luyện vừa rồi đã bị cô thu trọn vào tầm mắt, mất mặt đến mức tư cách để bắt chuyện cũng chẳng có.
Lặng lẽ quay đầu dán mắt vào đỉnh đầu cô rồi nương theo suối tóc trượt xuống bờ vai tròn trịa tinh xảo.