Chương 13
dạo này Trương Vĩnh Cường và Nghê Thiếu Tường giao tình khá tốt nên cũng không lấy làm lạ.
Dù sao thì trong giới giang hồ, đến cả việc ngủ chung một người phụ nữ cũng có thể trêu đùa gọi nhau là anh em cột chèo, chuyện ngầm đứng về phe nào cũng chẳng có gì to tát.
Bây giờ ma túy và sòng bạc của Tân Nghĩa đều do Nghê Thiếu Tường nắm giữ, e là tiền vào như nước, thảo nào quà mừng thọ tặng cũng hào phóng hơn người.
“Cảm ơn, cảm ơn, mọi người đều làm việc cho Tân Nghĩa cả...” Tưởng Hưng đặt ly rượu xuống, tiện tay rút điếu thuốc lá ngậm vào miệng.
Dưới bao ánh mắt đang đổ dồn vào, thân là đại ca đâu cần tự mình châm thuốc.
Khóe mắt Hà Tĩnh lướt qua Tưởng Từ vẫn giữ vẻ mặt bình thản, lập tức phản ứng lại, lấy bật lửa ra châm cho Tưởng Hưng.
Tách...
Mở nắp, không có tia lửa nào.
Gạt lại, không có.
Gạt thêm lần nữa, vẫn không có.
Tiếng bật lửa lách cách vang lên, những người xung quanh đồng loạt im lặng.
Tưởng Hưng hơi bối rối, híp mắt nhìn thanh niên cao to này.
Đến châm điếu thuốc cũng không xong, làm sao lăn lộn giang hồ được?
====================================================================== Ông định lấy điếu thuốc ra, kết quả Hà Tĩnh lại mở nắp bật lửa lần nữa.
Bùng!
Ngọn lửa bốc cao mười phân khiến người ta giật mình, Tưởng Hưng hoảng hốt tưởng chừng lông mày của mình bị cháy rụi, lập tức cúi người né tránh.
Điếu thuốc màu trắng rơi khỏi miệng, lăn hai vòng tяên mặt đất.
Hà Tĩnh toát mồ hôi lạnh, vội vàng ấn nắp bật lửa dập tắt ngọn lửa.
Trương Vĩnh Cường cao giọng: “Đù má...
Lửa to thế, mày định làm xiếc à?” Mọi người tяên bàn rốt cuộc cũng không nhịn được mà bật cười phá lên.
Ngay cả Tưởng Từ cũng cong khóe môi, khẽ ho hai tiếng để che đậy.
Tưởng Từ tận mắt nhìn thấy Hà Tĩnh và Trương Vĩnh Cường đi tới chúc rượu, vốn tưởng chỉ là chào hỏi bình thường, không ngờ lại xảy ra vở hài kịch này.
Cô liếc nhìn khuôn mặt ngượng ngùng của Hà Tĩnh, ngón tay anh siết chặt, hận không thể quăng chiếc Zippo màu bạc kia vào bồn cầu rồi xả nước cho nó trôi tuột xuống cảng Victoria.
Càng nhìn càng thấy buồn cười.
Tưởng Từ bưng tách trà lên nhấp một ngụm, che đi vẻ mặt xem kịch không mấy lịch sự của mình.
“Xin lỗi nhị gia...” Hà Tĩnh tạ lỗi.
Sợi dây thép kia không chỉ làm xước trái tim anh mà còn cào rách cả mặt mũi anh, vừa bực bội lại vừa xấu hổ.
Anh bắt đầu hối hận tại sao đêm nay lại đến uống bữa rượu mừng thọ này, hối hận tại sao lại mang theo bật lửa, hối hận tại sao cứ phải thể hiện sự lanh tay lẹ mắt, khéo léo giao tiếp của mình trước mặt bao nhiêu người.
Anh còn nhìn thấy nụ cười khẽ của Tưởng Từ.
Thật hy vọng lúc này có sóng thần động đất nhấn chìm hòn đảo rách nát này, vùi lấp mọi sự xấu hổ của anh.
Tưởng Hưng ngồi thẳng dậy, chỉnh lại cổ áo bị xô lệch lúc nãy khi né tránh, thầm mừng mình gừng càng già càng cay, phản xạ đủ nhanh.
“Không sao...” Trong tiệc mừng thọ của mình, ông cũng không tiện nổi trận lôi đình: “Bật lửa hỏng thì đổi cái khác...” Trương Vĩnh Cường lườm Hà Tĩnh một cái, anh ta rút điếu thuốc cung kính đưa cho Tưởng Hưng rồi đích thân châm lửa: “Sinh nhật nhị gia, đàn em của tôi không hiểu chuyện, mong không làm mất hứng của nhị gia...” Tưởng Hưng xua tay, không so đo tính toán.
Trương Vĩnh Cường biết ý dẫn Hà Tĩnh về bàn.
“Mày đi học xiếc từ bao giờ thế, phun lửa nhảy vòng lửa à?
Người ta tổ chức tiệc mừng thọ, mày suýt đốt cả lông mũi người ta đấy!”