Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 13

gọi cho những hộ gia đình ở trong thôn chúng ta, bảo họ kín tiếng chút, nếu lộ ra chút thông tin gì thì chết cũng đừng trách tôi.
Trời ạ!” Không hiểu sao lúc này Vương Hâm lại thấy hơi sợ hãi, làm công việc cả/nh s/át nhiều năm như thế rồi vẫn chưa bao giờ run như bây giờ.
Lúc nhìn thấy Ngụy Lịch đứng lên rời đi, hắn còn gọi với theo: “Ê này, cậu không phải là tội phạm bị truy nã gì đâu đúng không?” Người đàn ông hơi nghiêng đầu nhìn hắn, không dám chắc mà đáp: “Không biết.” “Mẹ nó, không biết là sao hả?” Vương Hâm vội vàng gọi điện thoại dặn dò từng hộ dân một, sau đó lên mạng tra tìm thông tin.
Có rất nhiều người tên Ngụy Lịch, nhưng đơn giản là trùng tên thôi.
Dùng cả buổi ngồi cặm cụi vẫn chẳng tìm ra được chút thông tin gì hơn về người đàn ông kia, Vương Hâm vò đầu bứt tóc: “Thôi được rồi, không bị truy nã, không phải tội phạm nghiêm trọng là được… Rốt cuộc Lâm Dao đã nhặt của nợ gì về thế trời ơi?
Có khi nào…” Vương Hâm vỗ đùi cái đét: “Vay nợ xong bỏ trốn hả?” Mới dứt lời, Vương Hâm nhìn thấy bên ngoài có mấy người lạ mặt tiến tới chỗ mình, hắn nuốt nước bọt cái ực, vội vàng tắt điện thoại đi ra chào hỏi.
“Mày lại đây.” Một người đàn ông cao lớn chỉ vào mặt Vương Hâm rồi ngoắc tay, chẳng xem hắn ra gì.
Vương Hâm vẫn là người có tố chất, hắn đi tới rồi hỏi: “Có chuyện gì sao?” Tên kia giơ một tấm ảnh ra, hỏi: “Có từng nhận được tin tức gì về người này chưa?” “Hả?
Không biết.
Anh muốn tìm người thì phải lập hồ sơ để tôi…” “Thôi, không cần.” Người nọ phất tay rồi quay đầu đi, còn tức giận lẩm bẩm: “Đã bảo nghỉ ngơi xong rồi hãy đi tìm lại cứ bắt mình lê thân xác đau nhức đi dò hỏi, con mẹ nó!” Vương Hâm nhìn theo bóng lưng mấy người nọ, trong lòng càng thêm chắc chắn… Mẹ kiếp, thằng khốn Ngụy Lịch giật nợ rồi chạy đến khu hẻo lánh này trốn đúng không?
Ngụy Lịch trở về nhà lúc trời sập tối.
“Anh đi đâu về muộn vậy?” “Anh định đi lấy album ảnh cưới...
nhưng giữa chừng có việc, chắc là để hôm khác." … Ngày hôm sau, Lâm Dao quyết định không đi làm.
Cô vừa trải qua cú sốc sau chuyện suýt bị làm nhục, lại vừa mới cùng Ngụy Lịch lăn giường, làm gì còn sức để ra ngoài nữa.
Ngụy Lịch thì muốn chăm sóc cô nên cũng không đi đâu.
Cứ cách một lát anh lại đứng trước cửa nhà canh chừng, trong lòng suy tính xem đám người kia bao giờ sẽ tìm tới chỗ họ.
Có lẽ không tới hai ngày?
Buổi tối hôm đó, sau mười phút đứng trầm tư ở cổng, Ngụy Lịch mặt mày nghiêm nghị đi vào nhà và ngồi xuống.
Vừa nhìn đã biết là có chuyện gì đó xảy ra, Lâm Dao hỏi: “Bên ngoài xảy ra chuyện gì sao anh?” “Lâm Dao, gần đây an ninh trong thôn thật sự không tốt lắm…” Người đàn ông nhích lại gần cô, đưa tay vuốt ve mái tóc dài: “Hay là chúng ta chuyển nhà đi?
Anh muốn cùng em đến nơi khác sống.” Câu nói này làm Lâm Dao ngẩn ngơ: “Anh định rời khỏi đây?” Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là, Ngụy Lịch sau khi hồi phục trí nhớ cảm thấy cuộc sống ở đây quá thiếu thốn, không bằng nơi anh từng sống nên muốn tìm lý do rời đi.
====================================================================== 11/ “Lâm Dao, gần đây an ninh trong thôn thật sự không tốt lắm…” Người đàn ông nhích lại gần cô, đưa tay vuốt ve mái tóc dài: “Hay là chúng ta chuyển nhà đi?
Anh muốn cùng em đến nơi khác


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡