Chương 14
sống.” Câu nói này làm Lâm Dao ngẩn ngơ: “Anh định rời khỏi đây?” Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là, Ngụy Lịch sau khi hồi phục trí nhớ cảm thấy cuộc sống ở đây quá thiếu thốn, không bằng nơi anh từng sống nên muốn tìm lý do rời đi.
Nâng mắt nhìn anh, cô do dự chốc lát rồi hỏi: “Thật sự vì nơi này an ninh không tốt, hay vì anh chê bai cuộc sống nông thôn?” “Dao Dao.” Ngụy Lịch vội vàng ôm cô dỗ dành: “Bây giờ trong thôn thỉnh thoảng lại xuất hiện cướp giật, em là người trực tiếp bị tấn công, lẽ ra em phải ý thức được tại sao anh lo lắng muốn chuyển nhà, phải không?” Lâm Dao rũ mi mắt, kể cả khi anh an ủi cô bằng những lời này, cô vẫn không thể ngừng suy diễn.
Người đàn ông bên cạnh cao lớn anh tuấn, tяên người luôn có một loại khí chất cao quý khó nói thành lời, cho dù bình thường anh mặc quần áo cũ luộm thuộm, trông vẫn rất đặc biệt.
Cô đoán chắc thân phận của anh không tầm thường… Lâm Dao cắn môi đẩy anh ra, đột nhiên trượt khỏi giường, đi về phía tủ đồ và lục lọi tìm gì đó.
Ngụy Lịch cũng đi theo cô, lại gần mới thấy cô lấy ra một bộ tây trang cùng cái túi nhỏ màu đen.
Cô mang cả hai thứ nhét vào trong lòng anh, ánh mắt ngập nước mà nói: “Em giữ nó cũng lâu rồi, đây là đồ tяên người anh khi được em cứu.
Ngụy Lịch, bây giờ em trả nó cho anh.” Chân mày người đàn ông nhíu lại, anh dường như cảm nhận được trong giọng nói của cô mang theo chút đau lòng cùng tủi thân.
Sau đó, thân thể Lâm Dao trở nên run rẩy: “Anh đi đi.” “Em nói gì?” “Nếu anh muốn rời khỏi đây thì đi đi, em lớn lên cùng người dân trong thôn nên đã sớm quen với cuộc sống nơi này, không thể theo anh được.” Cô càng nói càng đau lòng: “Ngụy Lịch, anh hồi phục trí nhớ rồi phải không?” “Không, anh…” Ngụy Lịch ném túi đồ xuống đất, nắm lấy tay cô, còn chưa kịp giải thích thì cô lại tiếp: “Em biết nếu một ngày anh bỗng nhiên nhớ lại tất cả ký ức, mộng tưởng của em sẽ kết thúc.
Thật ra em đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi.” Người đàn ông dở khóc dở cười nhéo mặt cô, muốn xua tan bầu không khí gượng gạo: “Anh vẫn chưa nhớ ra gì cả, hồi phục đâu mà hồi phục?” “Thật ra có anh hay không có anh thì cuộc sống của em vẫn vậy.
Em cảm thấy anh nên rời khỏi đây.” Cô vẫn cố chấp lắc đầu.
Ban đầu cô giữ anh ở đây cũng vì lợi ích của bản thân chứ không tốt đẹp gì.
Cô cần người bên cạnh chia ngọt sẻ bùi, cần người cùng cô ăn cơm cho đỡ tẻ nhạt, cần ai đó lấp đầy khoảng trống trong nhà mà thôi… Tuy rằng sau này quả thật đã lỡ sa vào lưới tình, nhưng mục đích ban đầu không chính đáng.
Vương Hâm chứng kiến cô và Ngụy Lịch sống chung hòa thuận vui vẻ nên cũng không còn ý định tìm kiếm người thân cho anh, bây giờ nghĩ lại mới thấy, là cô và Vương Hâm ích kỷ.
Lâm Dao tập trung quá mức nên bỏ qua phản ứng rất nhỏ của Ngụy Lịch.
Sắc mặt người đàn ông từ trắng trẻo hồng hào nhanh chóng chuyển sang xám xịt khó coi: “Em nói… không có anh thì cuộc sống của em vẫn vậy?” Thứ duy nhất anh để ý là câu nói này!
Cô không biết nó khiến anh tổn thương đến thế nào sao?
Lâm Dao gắng gượng nói ra một chữ: “Ừ, không có anh em vẫn ổn, nên là…” Ngụy Lịch siết chặt tay cô, tức