Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

người đàn ông khác chạm vào cô dù chỉ một chút!
Tốc độ cắm rút của Ngụy Lịch thong thả mà tần suất cũng không cao, sợ Lâm Dao đau, anh kiềm chế vô cùng khổ sở.
Cơn đau biến mất theo thời gian, thay vào đó là cảm giác tê tê dại dại.
Lâm Dao bị anh ma sát tới nỗi hai chân run rẩy.
Ngụy Lịch dùng một tay giữ eo cô, một tay vuốt ve bụng nhỏ, vừa hoạt động hông vừa nói: “Lâm Dao, anh yêu em.” “Ừm…” Cô cong lưng, không dám nhìn anh.
Thân thể hai người liên tục va chạm tạo thành những thanh âm đáng xấu hổ, Lâm Dao thở dốc, nằm dưới thân anh яên rỉ liên tục.
Có lẽ bởi vì là lần đầu, Ngụy Lịch nghĩ cho cơ thể của Lâm Dao nên làm không nhanh không chậm, rất nhanh đã rút ra.
Bạch dịch phun lên bụng nhỏ cùng tiểu huyệt đang rỉ máu, anh nhìn cảnh tượng hỗn loạn tяên giường, có chút đau lòng hôn trán cô.
“Từ ngày hôm nay trở đi, em đã chính thức thuộc về anh!” “Đương nhiên, em là vợ anh mà.” Lâm Dao mệt mỏi nâng mắt lên liếc anh.
Ngụy Lịch xoa xoa tóc cô: “Em nằm một lát, anh giúp em lau.” Người đàn ông săn sóc đi tìm khăn giúp cô lau sạch những vết bẩn, sau đó cô ngồi dang chân tяên giường kiểm tra vết thương bên dưới.
Tuy rằng cũng có chút cảm giác, cơ mà vẫn đau nhiều hơn, cô cảm thấy chưa quen lắm.
Ổn thôi, Lâm Dao, mày đã 23 tuổi, không còn nhỏ nữa!
Lâm Dao tự an ủi bản thân, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Mà Ngụy Lịch nhìn sắc trời vẫn còn sớm liền đứng lên đi ra ngoài, định đi lấy album ảnh cưới của họ.
Khi đi tяên con đường làng cũ, sau lưng Ngụy Lịch lướt qua một đám người lạ mặt.
Bọn họ vừa đi vừa nói chuyện rôm rả: “Lần này tìm được người thì lão đại sẽ thưởng cho chúng ta nhiều lắm đấy, tìm cẩn thận, đừng bỏ qua bất kỳ một căn nhà nào.” Khoảnh khắc ấy, Ngụy Lịch như cảm ứng được gì.
Anh nhíu mày ngồi xuống vệ đường, cúi đầu nhổ cỏ.
Một tên trong số đó đột nhiên dừng chân nhìn về phía Ngụy Lịch rồi nói: “Không kiểm tra cái thằng này à?” Người đi đầu cười khẩy: “Chỉ là một thằng nông dân thôi, mày nghĩ tên thiếu gia ngậm thìa vàng mà lớn lên kia sẽ ăn mặc dơ dáy rồi ngồi xổm tяên đường nhổ cỏ vậy hả?” “Lão đại lo lắng quá thôi, nếu hắn còn sống đã sớm trở về trả thù lâu rồi.” “Tôi nghĩ là tìm chỗ nghỉ trước, đi xa như vậy, mệt muốn chết.
Cái chỗ khỉ ho cò gáy này…” Tiếng của những người đó nhỏ dần rồi biến mất, Ngụy Lịch chau mày, phủi đất đứng lên.
Anh không quen biết họ, nhưng khi nghe thấy họ nói chuyện, tim đập hơi nhanh.
Xuất phát từ sự nhạy bén từ trong xương tủy, Ngụy Lịch biết, có lẽ họ đang tìm người.
Mà người này, khả năng cao là anh?
Ngụy Lịch tìm đường tắt đi đến đồn cảnh sát, nhìn thấy Vương Hâm đang ra ngoài đổ rác.
Hắn ta hỏi: “Sao cậu lại đến đây thế?” “Vương Hâm, nếu có người đến tìm tôi, hãy nói là không biết.” Ngụy Lịch mặt mày nghiêm trọng: “Tôi nghĩ họ không có ý tốt.” “Hả?
Là sao?” Ngụy Lịch hé miệng, muốn giải thích nhưng chẳng biết phải nói gì: “Tóm lại anh hãy trả lời theo tôi…” Hai người ở lại trò chuyện hồi lâu, Vương Hâm liền lo lắng hỏi: “Ngụy Lịch, rốt cuộc lai lịch của cậu…” “Tôi cũng không biết.” Sắc mặt Ngụy Lịch tối lại: “Tôi không nhớ.” Vương Hâm im lặng hồi lâu, cảm thấy không ổn lắm liền cầm điện thoại lên, dặn dò Ngụy Lịch: “Về nhà đi, tôi sẽ


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡