Chương 8
cô cũng không tức giận, thậm chí còn cười tươi hơn, nhẹ nhàng bước chân xuống dưới bậc thang, giày cao gót khẽ nghiêng khiến cô giống như một nàng tiên cá đang khiêu vũ, vừa yếu ớt vừa rung động lòng người, lại càng tôn thêm đôi chân dài trắng nõn.
Tô Tâm Đường xinh đẹp đứng trước mặt Đồng Kinh Niên, mang theo một mùi hương thoang thoảng, người đàn ông cũng không lùi bước.
Cô nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn, đứng gần mới phát hiện ra anh cao thế nào, mặc dù cô đang mang giày cao gót nhưng cũng chỉ đứng qua ngực anh.
Tô Tâm Đường nói "Được thôi." "Thế nhưng Đồng tiên sinh, anh có tin rằng sau này anh sẽ phải tự mình tới tìm tôi, mời tôi quay lại đây dạy học không?" Đối diện phát ra một tiếng cười nhạt.
Người đàn ông này đang cười nhạo cô.
Tô Tâm Đường cũng không muốn tranh luận, cứ để thực tế chứng minh đi, cô quay đầu nhìn cậu nhóc mập đang đứng ngốc ở cầu thang.
"Phương Chính tiên sinh, tuy rất đáng tiếc nhưng cậu của cháu đã đuổi việc cô rồi, mong rằng sau này cháu sẽ hướng lên phía trước học tập thật tốt." Tô Tâm Đường nói xong mấy lời này liền dẫm lên giày cao gót đi thẳng.
Từ phía sau bỗng vang lên âm thanh trẻ con khóc lớn "Cậu thật xấu " "Tại sao lại đuổi việc cô giáo Tô chứ, cậu mau mang cô Tô trả cho cháu đi..." Đồng Kinh Niên "..." Huyệt thái dương vì tiếng gào khóc mà đau nhức, nếu không phải còn giữ được lý trí thì có lẽ anh sẽ không ngại mà tét mông thằng nhóc này.
Càng ngày càng cảm thấy bạn gái của Tư Nam không ổn.
Rõ ràng chỉ mới gặp Phương Chính không bao lâu mà đã làm cho nhóc con khóc đến kêu cha gọi mẹ.
Tô Tâm Đường kia quả thực có độc, từ nhỏ đến lớn đều không tha.
...
Cháu trai nhỏ khóc càng lớn hơn, nhưng Đồng Kinh Niên cũng không nhượng bộ, anh chắc chắn cô gái kia chẳng tốt đẹp gì.
Trẻ con bên này anh có thể xử lý, nhưng "trẻ lớn" bên kia lại không có biện pháp.
Sau đó Tư Nam trực tiếp nói với anh, muốn Tô Tâm Đường đến nhà anh làm gia sư.
Đối với bạn thân của mình, Đồng Kinh Niên thật sự muốn cho hắn một phát tát.
"Cô ta nhờ cậu nói sao?" Cô ta ở đây chính là Tô Tâm Đường, mặc dù chỉ mới qua hai lần tiếp xúc ngắn ngủi nhưng ấn tượng của Tô Tâm Đường trong mắt anh thấp đến sát đất rồi, anh đoán cô sau khi bị đuổi liền tìm bạn trai khóc lóc kể nể.
"Đường Đường không nói gì cả.
Chỉ là tôi tình cờ biết mà thôi, không nghĩ cậu lại tự nhiên đuổi việc." Thật không ngờ.
Đồng Kinh Niên từ trước đến nay đều không nghĩ bạn tốt của mình lại ngốc như vậy, yêu đương vào nên chỉ số thông minh cũng giảm sao.
"Trường của cô ấy đang yêu cầu sinh viên đi thực tập lấy kinh nghiệm thực tế, tôi cũng suy nghĩ rồi, không bằng để cô ấy đến chỗ cậu, ít nhất vẫn yên tâm hơn." "Kinh Niên cậu giúp tôi đi, nhưng đừng nói với Đường Đường là tôi nhờ cậu đấy nhé." Đồng Kinh Niên "..." Anh thật sự muốn dùng tay mà lắc hai vai tên ngốc Tư Nam, nói cho hắn biết đừng có diễn cái trò làm việc tốt mà không cần báo đáp này nữa, so với mấy bộ phim trên TV chẳng khác nhau chút nào.
Đừng hỏi Đồng Kinh Niên tại sao lại biết loại phim truyền hình này, ở nhà có mẹ và chị gái hàng ngày đều liên tục thảo luận về chúng, khiến anh không tránh được