Chương 9
mà xem vài lần.
Nhưng đây không phải việc quan trọng.
Đồng Kinh Niên không cho rằng chuyện này là Tư Nam tình cờ phát hiện, rõ ràng cô gái kia cố tình.
Nhưng Tư Nam đã mở lời như vậy rồi, Đồng Kinh Niên nghĩ Tô Tâm Đường cũng không thể làm ra được chuyện gì xấụ Ít nhất anh cũng dám chắc bản thân sẽ không bị mê hoặc.
Sau đó Đồng Kinh Niên cảm thấy đồng ý chuyện này cũng tốt, đến lúc đó anh sẽ có cơ hội giúp bạn mình lột mặt nạ của cô gái này.
...
Đồng Kinh Niên tính toán tốt đẹp, liền giao cho trợ lý thông báo với Tô Tâm Đường.
Nhưng Tô Tâm Đường đúng là không ngại nhiều chuyện.
Vừa mới tan họp, trợ lý liền ấp úng đi đến.
"Đồng tổng." "Có chuyện gì?" "Tôi đã nói với cô Tô về chuyện tiếp tục làm gia sư rồi." Đồng Kinh Niên "Cô ấy không đồng ý sao?" Gương mặt trợ lý lộ rõ biểu cảm không biết nói thế nào.
"Đồng ý, nhưng cô Tô nói rằng mình không có xe, muốn ngài đến đại học A đón cô ấy..." Vị trợ lý này cũng không biết cô gái họ Tô là ai, nhưng dám đưa ra yêu cầu như vậy với Đồng tổng thì xứng đáng gọi là nữ hán tử 2 .
2 Nữ hán tử người con gái mạnh mẽ, cứng rắn đến đàn ông cũng phải nể phục Hơn nữa hắn còn cảm thấy giữa hai người này có gì đó ái muội.
Chính vì như vậy nên hắn cũng không dám tự đưa ra quyết định, vẫn phải trở về báo cáo với Đồng Kinh Niên.
Đồng Kinh Niên "À." Đáp lại chỉ có một âm thanh lạnh lùng ngắn ngủi.
Anh cũng chưa nghĩ qua Tô Tâm Đường lại muốn anh đến trường đón cô.
Bọn họ thân thiết vậy sao?
"Bảo lão Đổng đến đón đi." Lão Đổng là tài xế riêng của Đồng Kinh Niên, để cho hắn đi đón cũng đã nể mặt Tư Nam lắm rồi.Trợ lý bèn liên lạc với Tô Tâm Đường.
Đồng Kinh Niên vẫn làm việc bình thường, nhưng trong đầu chợt nghĩ đến cô gái không biết điều kia, một lần nữa lại gọi trợ lý vào.
"Cô ấy nói thế nào?" "Cô Tô có vẻ hơi thất vọng, nhưng vẫn đồng ý tới, cô ấy còn nói rất thích Phương Chính." Nghe đến câu nói cuối cùng kia, mí mắt Đồng Kinh Niên giật giật hai cái, suy nghĩ một lúc rồi nói "Hẹn thời gian với cô ấy đi, không cần lão Đổng đi nữa, tan làm tôi sẽ qua đó." Nhớ tới cậu nhóc vẫn suốt ngày la hét muốn gặp cô giáo Tô kia, Đồng Kinh Niên cảm thấy chính mình cần phải coi chừng.
...
"Đồng tiên sinh, lại gặp nhau rồi, lần trước tôi đã nói anh sẽ phải tự mình đến tìm tôi mà." Đồng Kinh Niên hạ thấp cửa kính, mở khóa cửa phía sau, nhìn cô gái đang nghiêng đầu cười đắc ý.
"Cô kể chuyện này với Tư Nam?" Giọng nói sặc mùi thuốc súng.
"Đồng tiên sinh đối với sinh hoạt tình cảm của bạn mình cũng hứng thú quá nhỉ?" Tô Tâm Đường không đợi Đồng Kinh Niên xuống xe đã nhanh tay mở cửa ghế phụ rồi chui vào trong, một cỗ khí bá đạo rất nhanh ập đến.
Cô chẳng buồn để ý đến cái giọng đầy mùi thuốc súng kia, còn hỏi ngược anh một câụ Đồng Kinh Niên nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống vậy, sau đó liền dời tầm mắt, đem kính xe hạ thấp chút nữa, không nói một lời mà lái xe.
Đối với cô gái này anh cũng không cần phải nói quá nhiềụ Tô Tâm Đường cũng không giận, phản ứng của anh đúng như cô dự đoán, tâm trạng vui vẻ mà ngâm nga một bài hát.
Chiếc