Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

nhã, không một chút cẩu thả.
Cô nâng bàn tay lên che miệng, làm như chuyện gặp anh bất ngờ lắm vậy.
Trên thực tế thì không bất ngờ chút nào.
Để có thể vào được đây, Tô Tâm Đường tốn không ít tâm tư, tìm vài người quen biết để moi được tin tức.
Cho đến bây giờ, Tư Nam là người đàn ông có gia cảnh tốt nhất mà Tô Tâm Đường quen biết, mà theo hiểu biết của cô thì gia thế của Đồng Kinh Niên xem ra còn tốt hơn.
Đương nhiên chuyện này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cô, chỉ là trong lòng muốn phỉ nhổ một chút mấy kẻ lắm tiền này, trong đầu liền tính toán làm sao có thể làm anh.
Mặc dù trong mắt người khác Tô Tâm Đường cũng xếp vào hàng ngũ "kẻ lắm tiền".
Đồng Kinh Niên không có phản ứng gì, chỉ vài giây đầu nhìn thấy Tô Tâm Đường bèn nhăn mày một cái, nhưng cũng mong chóng bình tĩnh lại.
Xem ra Tô Tâm Đường đang bị người ta làm cho mất mặt.
"Tư Nam." Anh trực tiếp gọi một cái tên, ánh mắt nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng Tư Nam.
Trong suy nghĩ của Đồng Kinh Niên, đối phương có thể xuất hiện ở đây chắc chắn là do Tư Nam dẫn vào, thế nhưng hắn có chuyện gì mà phải đến đây.
Lại còn đem theo cô gái này đến nhà anh, cũng không nói trước với anh một tiếng.
Đồng Kinh Niên còn muốn gọi thêm một tiếng nữa thì đã nghe thấy giọng nói của cháu trai mình.
Cậu nhóc năm nay vừa vào tiểu học, trông vừa trắng vừa tròn.
"Cậu ơi, chú Tư Nam không đến đâu, cậu tìm chú ấy làm gì?" Đồng Kinh Niên đôi môi mím thành một đường, đưa mắt đánh giá cô gái có nụ cười tươi như hoa đang đứng ở phía cầu thang.
Nếu Tư Nam không ở đây, vậy cô ấy đến đây làm gì.
"Đồng tiên sinh, quên chưa giới thiệu với anh..." Tô Tâm Đường đưa tay vén những sợi tóc ở bên má ra phía sau tai, rồi nói "Tôi là gia sư của Phương Chính tiên sinh." Phương Chính tiên sinh?
Đồng Kinh Niên cảm thấy cách gọi này thật khó nghe, bên kia đứa cháu trai nhanh chóng ngẩng đầu, vẻ mặt kiêu ngạo, dùng ngón tay mập mạp chỉ chỉ vào mình "Cháu, là cháụ" Thì ra cậu nhóc này chính là quý ngài Phương Chính.
...
Đồng Kinh Niên cảm thấy chuyện này hết sức vớ vẩn, hít sâu vài hơi mới có thể bình tĩnh trở lại.
"Ai đưa cô đến đây?" Tô Tâm Đường "Quản gia." Đồng Kinh Niên Được lắm Quản gia có thể đuổi việc rồi.
Có thể tuyển chọn một sinh viên chạy tiền vào đại học, quản gia như vậy giữ lại cũng không có ích gì.
Tất nhiên trước khi đuổi việc quản gia kia, Đồng Kinh Niên vẫn là muốn đuổi cô gái này đi đã.
"Thật ngại quá, gia sư của Phương Chính e rằng sẽ phải tìm một người khác, cô Tô chắc không thể đảm nhận...
Vậy tiền công ngày hôm nay tôi vẫn sẽ thanh toán." Đồng Kinh Niên trực tiếp nói.
Anh đối với cô gái này không hề có hảo cảm, cũng cảm thấy cô nhận ra anh không tán thành chuyện yêu đương với Tư Nam.
Bây giờ còn muốn đến trị anh sao?
Đồng Kinh Niên trực tiếp mang cơ hội này bóp nát.
Mặc kệ cô có ý tưởng quái quỷ gì.
Ánh mắt người đàn ông lạnh băng, thấy rõ ràng sự mỉa mai trong đó.
Dường như đang chờ đợi cô gái trước mặt thẹn quá hóa giận.
Tô Tâm Đường thừa nhận để vào được đây quả thật tốn không ít tâm tư, vậy mà đều bị tên đàn ông trước mặt này đem tất cả biến thành mây khói.
Nhưng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡