⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 14

Phi chống cằm, cười “Mình còn có thể nói gì đây, chỉ có thể chúc các cậu ngàn vạn lần đừng tìm đến mình bàn công việc.” Chung Uẩn che miệng “Đi chết đi, ở đó nói bậy bạ.” Ăn bún với Chung Uẩn xong, Khương Phi tự đưa cô ấy về nhà.
Xe dừng ở cửa khu nhà, La Dương đi ra đón Chung Uẩn, Khương Phi chờ cho đến khi bóng hai người khuất tầm mắt, vẫn không vội rời đi, mà ở trong xe chơi điện thoại một lúc.
Cao Văn vẫn không ngừng luyên thuyên chuyện họp mặt trong nhóm chat, cậu ấy đang xác nhận danh sách người tham dự.
Khương Phi vì Lục Bách Trình không đi nên cũng hết hứng thú, cũng không lên tiếng.
Nào ngờ Cao Văn lại gửi tin nhắn riêng cho cô, hỏi cô có thấy tin nhắn nhóm không.
Khương Phi thở ra một hơi dài, đánh chữ “Mình cũng không xác định được là có thể đến không.” Cao Văn “Cũng bao nhiêu năm rồi không gặp, sắp xếp được thì đến đi.” Khương Phi “Vậy cậu cứ để tên mình vào, mình xem tình huống đã.” Cao Văn dứt khoát gửi luôn tin nhắn thoại “Được.” Khương Phi không trả lời lại, tắt điện thoại, thẳng hướng biệt thự Nghi sơn mà lái.
Mấy ngày nay cô đều ngủ lại bên đó, cảm thấy rất thích chiếc ghế massage mà Lục Bách Trình mới mua cho cô, ngày nào cũng phải ngồi một chút.
Vốn cô còn muốn mua thêm một cái để ở phòng thuê, nhưng vật này chiếm chỗ quá, nhà cô lại không lớn, nên đành từ bỏ ý tưởng.
Đến biệt thự Nghi Sơn, Khương Phi thấy Lục Bách Trình ở đó, ngẩn cả người “Sao anh về rồi?” Lục Bách Trình liếc cô một cái, “Nếu anh không lầm thì đây là nhà anh mà.” “Nhưng mấy ngày nay không phải anh đều rất khuya mới xong việc sao?” “Hôm nay không có việc gì.” Lục Bách Trình nhìn cô lao về chiếc ghế massage, cảm thấy hơi buồn cười, vỗ vỗ chỗ bên cạnh anh, “Đến ngồi chỗ anh này.” “Không thích.
Ngồi ở đây thoải mái hơn.” Lục Bách Trình đóng tài liệu lại, khoanh tay nhìn cô, nói “Thích cái đó vậy sao?” Hai mắt Khương Phi chỉ he hé ra tạo thành đường thẳng, “Anh mua về mà không dùng lại lãng phí, là em đang giúp anh tiết kiệm tiền.” Lục Bách Trình bỗng nhiên nghĩ đến một chuyện.
Lúc còn nhỏ, ở nhà có mua cho anh một chiếc máy tính mới, Khương Phi hâm mộ không thôi, nhưng lại không muốn xuống nước đến tìm anh.
Là anh nói với An Mộng Như, hy vọng cô sau khi học xong có thể sang cùng làm bài tập với anh, cả hai cùng nhau tiến bộ.
Trong mắt An Mộng Như, anh cũng chỉ mà một đứa trẻ, tuyệt nhiên cũng không phản đối.
Cô còn không hiểu, mắng anh nhiều chuyện, luôn miệng gào lên một chút cũng không muốn đến chỗ của anh.
Vậy mà đến nhà anh, vừa nhìn thấy chiếc máy tính, cô đã nhìn không chớp mắt, lập tức nói linh tinh với anh “Mình làm bài với cậu, cậu có thể cho mình sờ con chuột một cái không?” Lúc đấy anh thực sự cảm thấy buồn cười, nhịn một chút mới nói “Cậu muốn chơi thì chơi đi, dù sao mình cũng không thích, bỏ không lại phí.” Sau đó, không cần anh mời, cứ hễ tan học là cô lại chủ động chạy ngay đến nhà anh.
Có lẽ cô cũng đã quên đoạn đối thoại xưa cũ của họ, nhưng ký ức thì vẫn còn lưu lại đâu đó, nên lại mang lời của anh trả lại cho anh.
“Có mà không dùng đúng là lãng phí thật.” Anh gật đầu chấp nhận lời giải thích của cô.
“Vậy hay là sau này em ở đây


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡