Chương 13
miếng đã chảy ròng ròng, ngủ cũng không ngon giấc.” Khương Phi liếc nhìn cái bụng to tròn của cô ấy “La Dương yên tâm để cậu đi một mình sao?” Chỉ thấy cô ấy khẽ cười, “Anh ấy vừa mới đi.” Chung Uẩn và Khương Phi là bạn đại học.
Cả hai đều là người Cừ Dương, lại cùng đến nơi khác học Đại học.
Vừa tựu trường đã rất thân thiết, tính cách hợp nhau nên giữ quan hệ tốt cho đến tận giờ.
La Dương là chồng của Chung Uẩn, hai người này vừa mới kết hôn mấy tháng trước, còn chưa kịp đãi tiệc.
Lúc này Chung Uẩn đã mang thai sáu tháng, bụng đã lộ rõ.
Mỗi lần Khương Phi nhìn cô ấy, đều cảm thấy ánh sáng mẹ hiền tỏa ra từ sau lưng cô ấy chọc mù mắt.
Khương Phi cười nói “Trước đây hẹn nhau không kết hôn, vậy mà bây giờ con cũng có đến nơi rồi.” Chung Uẩn vẫy vẫy tay gọi người phục vụ, gọi hai phần bún gạo đặc biệt của quán, sau đó nói “Đó là vì lúc đó mình còn chưa gặp được La Dương.” “Các cậu ở bên nhau mấy năm nhỉ?” Khương Phi tính một chút, “Năm năm?” Chung Uẩn gật đầụ Khương Phi xúc động, “Thời gian đúng là trôi nhanh thật.” “Năm năm mà có là gì, cậu với Lục Bách Trình cũng bao nhiêu năm rồi?
Nếu không tính khoảng thời gian quen biết, chỉ tính từ khi ở bên nhau, ít nhiều cũng phải mười năm.” “Làm gì khoa trường vậy.” Khương Phi cúi đầu chần chén đũa, “Lúc giữa không phải chia tay hai năm sao.” Chung Uẩn nhìn cô, không nhìn ra biểu cảm gì, còn nói “Dù sao thì bây giờ cũng tốt rồi, hai người không có dự định gì sao?” Khương Phi lên giọng trách móc “Bây giờ đến cậu cũng bắt đầu nói mấy chuyện này sao?” An Mộng Như ở nhà thúc giục, cô còn có thể hiểu được.
Chung Uẩn lại rõ ràng là hiểu cô, biết cô đối với hôn nhân tránh còn không kịp, xem nó như một thứ gông xiềng nặng nề không cần thiết.
Cô là người thức thời, hiểu rõ trên núi có hổ thì sẽ không tự lao vào nơi hổ sống.
Chung Uẩn ngượng ngùng “Không phải mình đang mang thai sao, phụ nữ có thai đều hay suy nghĩ linh tinh.” Khương Phi biết ý cô ấy, “Cậu cũng không phải không biết mình, mình rất để tâm chuyện này, nếu anh ấy không dùng bao thì mình cũng sẽ uống thuốc, diệt sạch hết nguy cơ tiềm ẩn.” Chung Uẩn nghe xong không khỏi xót cho Lục Bách Trình.
Dù sao hai người họ cũng bên nhau nhiều năm như vậy, dù cô không tìm hiểu, nhưng người trong cuộc mơ hồ thì người bên ngoài lại luôn sáng suốt, cô cũng nhìn ra rằng Lục Bách Trình đối với Khương Phi không điểm nào có thể chê trách.
Nhưng tội nghiệp thế thôi, cô cũng cảm thấy hâm mộ tình trạng hiện tại của Khương Phi một cách khó hiểu, bất chợt hỏi “Đời sống tình dục hòa hợp chứ?” Khương Phi cười một tiếng, cũng không giấu giếm gì, “Cũng không đến nỗi quá thường xuyên, xem như là bình thường đi, cũng quá bận rộn, hiếm khi gặp được nhau, gặp mà không dùng cũng phí…” âm lượng nửa câu sau cũng hạ thấp xuống một chút.
Chung Uẩn chua chát “Mình cũng đã nửa năm rồi không biết gì gọi là đời sống tình dục.” “Mình nói này chị Chung Uẩn, cậu bây giờ là phụ nữ có thai, La Dương nghe được thì khổ.” Nhắc đến La Dương, tâm tình Chung Uẩn lại tốt lên, tự nhận là mình dạo gần đây kén ăn, thứ gì cũng bắt bẻ, đày ải La Dương, vậy mà La Dương đều chiều theo, làm cô ấy cũng rất đau lòng.
Khương