Chương 21
gì?
Ngày mai anh đến nhà sách in ấn mua bù cho em." "Từ Chí Hoài, mười mấy cuốn 'Thứ Bảy' đó là do em tiết kiệm tiền ăn sáng để mua hồi còn đi học, đã ngừng in ấn từ lâu rồi, anh định mua ở đâu?
Anh không mua được đâu " Cô hiếm khi nổi giận, đôi mày cau lại, túm áo vest ném vào lòng anh.
Từ Chí Hoài cầm áo vest, đồng thời cũng cầm cổ tay cô, kéo cô về phía mình.
Tô Thanh Dao lảo đảo ngã về phía anh.
"Thứ quan trọng như vậy nhưng anh đã bao giờ thấy em đọc đâu?" Từ Chí Hoài cười nửa miệng, cúi xuống nhìn cô, giọng nói hờ hững khiến Tô Thanh Dao ngây ra như phỗng.
Lòng cô bỗng lạnh buốt, hé miệng, không đáp được một lời.
Cô nghĩ, cho dù tôi không đọc thì đó cũng là đồ của tôi, Từ Chí Hoài anh bảo vứt là vứt, anh dựa vào đâu?
Sao giờ lại thành lỗi của tôi?
"Được rồi, dù sao cũng vứt rồi, chẳng lẽ em định chạy về Hàng Châu lục bãi rác?
Không có thì anh mua cái mới cho em, không được giận dỗi nữa." Thấy cô ấm ức, Từ Chí Hoài ôm cô vào lòng, hôn lên đỉnh đầu cô rồi dịu dàng nói "Ngoan, anh mang bánh ngọt Napoleon về cho em kìa, em mà không ăn thì bơ sẽ chảy hết đấy." Tô Thanh Dao dồn sức đẩy anh ra, ánh mắt buồn man mác, nói "Thôi, em không có khẩu vị, anh ăn đi." Dứt lời, cô xoay người, né tránh anh đi lên lầụ Cảm giác ấm áp vất vả lắm mới tích lũy được qua mấy ngày gần đây giờ đã tan biến hết.
Cô cứ nghĩ rằng cho dù là giả dối thì lâu ngày cũng sẽ trở thành sự thật nhưng giả vẫn là giả, chỉ cần xảy ra chút sự cố thì mọi thứ sẽ nhanh chóng trở về vị trí ban đầụ Tô Thanh Dao trầm mặc suốt mấy ngày liên tiếp.
Sáng sớm ngủ dậy, cô sẽ thắt cà vạt cho anh, tiễn anh đi làm, buổi tối để đèn sáng chờ anh về nhà, vẫn lo liệu việc nhà như mọi khi nhưng không nói chuyện với anh nữa.
Từ Chí Hoài biết cô đang giận, ban đầu anh còn kiên nhẫn mềm mỏng với cô đôi câu, sau này anh thấy cô quá cứng đầu, chẳng qua là mấy cuốn tạp chí thôi mà cô giận suốt hai ngày vẫn chưa nguôi, trông không biết điều gì cả.
Thực ra Tô Thanh Dao đã nguôi giận ngay từ đêm đó.
Cô chỉ trở về với dáng vẻ ngày trước, lúc cô mới cưới chồng.
Hồi đó Từ Chí Hoài không để ý đến cô nên đương nhiên không nhận ra, bây giờ anh nhìn thấy lại nghĩ là cô vẫn cáu kỉnh.
Tiểu A Thất nhận thấy tâm trạng của phu nhân có vẻ cô đơn nên cứ vây quanh cô, lúc thì bưng bánh gato bơ hạt dẻ lên cho cô, lúc lại cầm quạt hương bồ quạt gió cho cô.
"Phu nhân, cô đừng giận, tạp chí gì đó có thể mua lại mà, hơn nữa tiên sinh cũng đâu cố ý." Cô ấy cất giọng trong trẻo "Cô vốn đã ốm yếu, lỡ giận mà xảy ra chuyện gì thì không đáng." "Tôi biết..
Tôi chỉ nghĩ rằng, giữa tôi và anh ấy, có lẽ vẫn.." Tô Thanh Dao muốn nói lại thôi.
Cô thở dài thườn thượt, không nói gì nữa.
Cứ thế mãi cho đến mùa đông.
Một đêm nọ, trời đổ mưa to, đã qua mười hai giờ đêm mà Từ Chí Hoài vẫn chưa về.
Tô Thanh Dao để đèn sáng, mãi tới khi không thể chờ được nữa, cô vừa định đi tắm rửa thì chợt nghe thấy tiếng còi xe hơi "bíp bíp" truyền đến từ bên ngoài.
Cô tưởng là Từ Chí Hoài về nhà nên vội mở cửa, không ngờ lại thấy một người đàn ông ăn mặc như người hầụ