Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 20

Hoài về nhà ban đêm sẽ mang mấy phần điểm tâm để cô ăn khuya, Tô Thanh Dao mặc đồ ngủ, mở hộp bánh xốp ra ăn.
Đến cuối tháng mười, cuối cùng hơi ẩm đáng ghét cũng biến mất.
Tô Thanh Dao nhớ tới trong số đống hành lý mang về từ Hàng Châu, có mấy chiếc vali chưa đụng vào.
Cô sợ để đó lâu sẽ bị ẩm bèn đặc biệt chọn một ngày trời nắng đẹp, gọi đám người hầu mang hết gối nệm, chăn lông, đồ da và sách ra ngoài phơi nắng, nhân tiện kiểm kê lại đồ đạc để xem trước khi vào đông có cần sắm sửa thêm thứ gì hay không.
Sau khi kiểm kê hết một loạt, những thứ khác đều không có vấn đề gì, chỉ riêng sách lưu trữ là có vấn đề.
Tô Thanh Dao sợ mình bị hoa mắt nên không nhìn rõ, bèn ngồi trước đống sách kiểm tra lặp đi lặp lại bảy, tám lần.
Ánh nắng rọi lên mái tóc đen óng mượt, vì ngồi lâu khiến đầu óc cô choáng váng, song cô vẫn chưa tìm thấy cuốn tạp chí nguyệt san mà mình cất giữ.
Tô Thanh Dao hơi hoảng hốt, vội bảo Tiểu A Thất mời quản gia tới để hỏi ông ấy xem tạp chí mà mình mang về từ Hàng Châu để ở đâu rồi.
Quản gia không có ấn tượng gì cả nên nói là để ông ấy đi kiểm tra lại hóa đơn vận chuyển.
Tô Thanh Dao kiên nhẫn chờ một tiếng, quản gia mới quay về và nói trong danh mục không có tạp chí nào cả.
Tô Thanh Dao không tin bèn tự lấy hóa đơn xem, ngón tay chỉ vào từng mục kiểm tra kỹ một lần, quả thực là không có.
Tô Thanh Dao giật thót, hỏi ông ấy "Có phải hóa đơn này bị sót mất không?" Quản gia đáp "Sao có thể chứ?
Trước khi lên xe, Từ tiên sinh đã đích thân kiểm tra lại, tuyệt đối không sót thứ gì cả." Trước giờ Từ Chí Hoài vẫn luôn làm việc chu đáo, anh nói không sót thì chắc chắn là không sót thứ gì.
Tô Thanh Dao không rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ đành chờ Từ Chí Hoài về nhà rồi hỏi lại.
Mãi đến khi trời tối, cô mới thấy anh về nhà.
Tô Thanh Dao bước đến trước cửa, nhận lấy áo vest của người đàn ông rồi vội hỏi tạp chí của mình ở đâụ "Tạp chí gì?" Từ Chí Hoài khó hiểụ "Mấy cuốn tạp chí để trong thư phòng ở Hàng Châu, đựng trong vali gỗ sam sơn đỏ." Cô quơ tay áng chừng hình dạng của vali "Bên trên vẽ một bức tranh thiếu nữ bằng sơn vàng, cao bằng đầu gối." Vali sách ấy vốn là đồ cưới của mẹ cô, đồng thời cũng là hành lý đã theo cô từ quê hương Hợp Phì đến Thượng Hải, lại từ Thượng Hải đến Hàng Châụ Từ Chí Hoài vừa đi vào phòng vừa đáp "Lúc chuyển nhà vứt đi rồi.
Em không đọc, để ở nhà cũng chỉ tổ chiếm chỗ." "Sao anh không hỏi em?" Tô Thanh Dao ôm áo vest của anh, chạy theo chất vấn.
Từ Chí Hoài chỉ cho là cô nổi máu bướng bỉnh như trẻ con, trả lời qua loa "Em có bảo với anh là muốn.." "Em nói rồi." Tô Thanh Dao hiếm khi ngắt lời anh "Tối hôm chúng ta ăn cơm ở Tây Hồ, không phải ngày 6 thì cũng là ngày 7, anh hỏi em muốn mang thứ gì về Thượng Hải, em bảo là muốn mang theo hết sách trong nhà.
Anh nói để A Thất mang đi nhưng em nói là nặng lắm, Tiểu A Thất khiêng không nổi đâu, vậy là anh nói để chung chỗ với mấy loại đồ đạc cỡ lớn rồi gọi người chở bằng xe vận tải." Từ Chí Hoài nhướng mày, hơi bất ngờ trước thái độ cứng rắn của cô, suy nghĩ một lát rồi nói "Tên tạp chí là


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡