Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

khinh thường anh à?” “…” Hà Lộ không biết phải làm gì, bỗng nhiên từ trong siêu thị có một người đàn ông lớn tuổi đi ra.
Đây là ông chủ tiệm, mẹ Hà và Hà Lộ thường tới đây mua đồ nên cũng coi như có quen biết.
Ông chủ thấy cô bé bị vây quanh bởi một đám côn đồ, muốn lại giải cứụ “Này mấy người làm gì đó?” Bọn côn đồ nghe tiếng nói liền quay đầu lại nhìn, hai người kia vừa nãy đang đùa giỡn cũng dừng lại tiến về phía ông chủ.
Năm người mười mắt, hơn nữa tất cả đều là những ánh mắt không có ý tốt, ông chủ lúng túng, bước chân cũng dừng lại.
Diêm Hải không nói lời nào, nhưng tên đầu màu nâu mở giọng ác ý.
“Liên quan gì tới ông, cút đi ” Ông chủ thấy bọn họ nhiều người, hơn nữa toàn côn đồ, ông nhìn lướt qua Hà Lộ rồi xoay người vào siêu thị.
Đáy lòng Hà Lộ vừa lóe lên hy vọng giờ đã bị dập tắt, cô choáng váng, này, này, tốt xấu gì cũng nên nói vài câu chứ Thật ra, ông chủ cũng không thật sự mặc kệ cô, ông cố giảm thiểu tổn thất trước mắt trước, rồi vào siêu thị, đứng sau tường lấy điện thoại ra, do dự không biết có nên gọi 110 không.
Trước cửa siêu thị, Hà Lộ hoảng sợ, Diêm Hải quay lại nhìn cô.
“Đi, anh đưa em về.” “T Tôi tự về được.” “Vậy sao hồi nãy lại gọi mẹ đến đón?” “…” Không phải là do bị mấy người dọa sợ sao?
“Đi.” “…” Không đi Hà Lộ hơi cúi đầu, cũng không nói gì, Diêm Hải bỗng duỗi tay ra kéo tay áo đồng phục cô.
Bởi vì mùa hè nên cô mặc áo tay ngắn, ngón tay Diêm Hải lướt qua tay cô khi cố nắm lấy áo đồng phục.
Hà Lộ sợ tới mức tụt hai vai lại né tránh, cô nhảy ra sau khiến cho chiếc xe đạp ngã xuống theo.
Mặt Diêm Hải đen lại, tên côn đồ trước đó la mắng ông chủ siêu thị liền lớn giọng chỉ vào Hà Lộ “Bọn tao đã cho mày chút mặt mũi mà giờ không cần đúng không?” Lúc này, ông chủ cũng không do dự nữa, trực tiếp bấm gọi 110, sau đó chui vào nhà về sinh.
Hà Lộ sợ hãi, cô gập người lại, bàn tay này ôm lấy bàn tay kia của mình trước ngực, lúng túng như con chim nhỏ.
“Được rồi, sao lại làm cô ấy sợ?” Diêm Hải nói với người kế bên, sau đó nhìn Hà Lộ lần nữa, “Đi thôi, anh đưa em về.” “…Tôi, tôi tự về được.” “Đi.” “…” “Giúp em ấy nâng xe lên.” Hà Lộ nào dám đi, chân cô như mọc rễ, dính chặt tại chỗ.
Đến lúc cô đang muốn khóc lớn, bỗng cách đó không xa, ngay khúc rẽ ra có một chiếc xe việt dã chạy đến.
Khi thấy chiếc xe, Hà Lộ ngẩn ra, nghĩ rằng người kia chính là bạn của anh Đỗ Khải, cô không do dự giơ tay lên vẫy mạnh.
Trình Diệu Khôn thấy mấy người kỳ lạ đang vây quanh lấy một cô gái, không nghĩ đó lại chính là Hà Lộ.
Thấy cô vẫy tay với mình, anh nhíu mày do dự hai giây rồi đánh xe qua đó.
Dù anh không muốn gây thêm rắc rối nào nữa, nhưng cô bé chính là em gái Đỗ Khải, không thể mặc kệ được.
Hà Lộ thấy chiếc xe đang chạy về phía mình rồi dừng lại bên cạnh cô, ánh mắt Hà Lộ như thở phào nhẹ nhõm.
Cô vội vàng hít hít mũi, đi đến chiếc xe kia, nhưng mới đi một bước liền bị Diêm Hải đang cầm cặp phía sau lôi lại.
Hà Lộ bị kéo liền lảo đảo, sau đó cửa xe liên mở ra.
Trình


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡