Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 6

tư tiền bạc vào những chiếc xe máy, còn gia nhập vào bang hội đua xe Táng Ái.
Buổi tối, bọn họ thường chạy vào thành phố chơi, Hà Lộ học xong tiết tự học đi về thường thấy họ.
Còi xe chưa tính là gì, đôi khi còn gặp bọn lưu manh đi ngang qua chòng ghẹo gọi cô là người đẹp.
Tuy nhiên, sau khi bóp còi hú hét vài lần, thấy cô không có phản ứng gì, bọn chúng liền chán nản bỏ đi.
Vì thế Hà Lộ cũng không quá lo lắng, cô đạp xe về như thường ngày.
Tuy nhiên, đám lưu manh hôm nay bỗng nhiên dừng lại và quay xe.
Thấy vậy, Hà Lộ đề cao cảnh giác, cô cúi mặt xuống một chút, để bím tóc thả trước ngực xuống che bớt khuôn mặt, cố gắng đè nén cảm giác tồn tại của bản thân.
Những chiếc xe máy kia hiển nhiên là chạy đến chỗ cô, lúc tới gần thì giảm tốc độ, tiếng ga gầm rú muốn đinh tai nhức óc.
Bọn họ cười cười trêu chọc, gọi cô là người đẹp, rủ cô cùng đi chơi.
Tổng cộng có bốn chiếc xe máy cơ động, năm người, tuy có hai tên đầu nhuộm tóc lòe loẹt, nhưng bộ đồ thì không phải dạng kim loại như bang Táng Ái hay mặc.
Hơn nữa mấy người họ nói tiếng bản địa, không có chút tiếng lóng nào từ các làng xung quanh.
Chắc chắn đây là côn đồ xung quanh thị trấn mà thôi.
Hà Lộ mím môi không nói gì, cô nhíu mày rồi tiếp tục đi thẳng, nhưng mấy người kia cũng không chùn bước, cứ đi sát theo cô trêu đùa.
Hà Lộ có hơi sợ, tuy sắp về tới nhà, nhưng cũng phải đi qua một quãng đường dài hơn 100 mét nữa, xung quanh toàn đồng ruộng, trong lòng cô cảnh báo nguy hiểm.
Nếu bọn họ có muốn làm gì cô, chắc chắn cô có kêu thế nào thì cũng chẳng có ma nào nghe được… Hà Lộ không dám đi về phía trước, cô ghé vào trước cửa của một hàng siêu thị nhỏ gần đó.
Mấy người đi theo Hà Lộ cũng dừng lại theo, thấy vậy, Hà Lộ nhanh chóng lấy điện thoại ra tính gọi cho mẹ chạy ra đón cô về.
Bọn họ ban đầu cũng chỉ tính trêu chọc cô một chút, không ngờ cô lại lấy di động ra để gọi báo người nhà, bỗng nhiên mất hứng.
Một trong số bọn chúng đi lên giật lấy điện thoại của Hà Lộ.
Hà Lộ không ngờ bọn họ to gan như vậy.
Nơi này đèn đuốc sáng trưng, còn trước cửa hàng siêu thị, ngang nhiên cướp lấy điện thoại của mình khiến Hà Lộ hoảng sợ.
Cô không dám chọc giận đối phương, chỉ có thể nhỏ giọng hỏi “Sao mấy người lấy điện thoại của tôi?” “Em tính gọi cho ai?” Diêm Hải nghiêng đầu hỏi, bộ dạng ngang ngược.
“Gọi mẹ tôi.” Không ngờ cô sẽ nói như vậy, Diêm Hải ngẩn người một lúc rồi cười to, mấy người xung quanh thấy vậy cũng cười theo.
“Sao phải gọi cho mẹ?” Diêm Hải nhìn di động rồi cười hỏi.
Liên quan gì tới mấy người “Gọi mẹ đến đón tôi.” Mấy người họ sửng sốt một chút rồi lại cười.
“Không cần gọi, anh đưa em về.” Diêm Hải nói.
Hắn nói xong, tên đầu tóc vàng nhanh nhảu cướp lời “Anh Hải, anh nói đưa về nhà anh hả?” “Ha ha ha nan–“ “Ha ha ha ha nan–“ “Ha ha ha nan Anh Hải, để em giúp anh “ Hai tên côn đồ kế bên thay nhau đùa giỡn, nhưng Diêm Hải chỉ liếc mắt nhìn họ một cái rồi quay sang Hà Lộ nói “Anh đưa em về.” Hà Lộ nắm chặt tay, nói “Không cần, trả điện thoại lại cho tôi.” Ý cười trên môi Diêm Hải chợt tắt “Em


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡