Chương 13
cô ngồi đúng ngay vị trí anh đã ngồi lúc sáng.
Lúng túng.
Tô Nam đưa tay sờ sờ mũi, ôm ba lô của mình chuyển sang bên cạnh.
“Không có việc gì, em ngồi đi, buổi chiều tôi không đến.” Cô thoáng sửng sốt “Thầy có việc ạ?” Anh cất USB vào túi, nhướn mày cười “Trốn, đi chơi.” Nói xong anh xoay người đi ra, lúc tới cửa dừng lại, ngoái đầu nhìn cô cong khóe miệng cười dặn dò “Giữ bí mật cho tôi.” Cô ngơ ngác gật gật đầụ Tầm ba bốn giờ chiều, bầu trời đang quang đãng trong xanh đột nhiên chuyển mây âm u, diễn đàn vừa kết thúc trời cũng bắt đầu đổ mưa.
Các giảng viên vốn đã có kế hoạch ngâm suối nước nóng, đi dạo đêm ven sông đào, sau khi cơm nước xong đành phải làm tổ trong khách sạn giết thời gian.
Tô Nam mệt đến ngất ngư, nhưng vì ở cùng phòng với một vị giảng viên trong trường, nên khi về đến khách sạn cũng không dám khinh suất.
Cô lấy từ trong ba lô ra một quyển sách, ngồi trên giường, vờ chăm chú như đang mở hàng rong trên vỉa hè, nhưng suy nghĩ đã sớm cất cánh bay tận phương nào.
Đột nhiên điện thoại di động rung lên, Tô Nam liền vội vàng cầm lên xem, là Giang Minh Khiêm nhắn đến hỏi cô có muốn đi dạo đêm một vòng quanh khu văn hóa gần trường không.
Tô Nam không chút do dự khéo léo từ chối, lúc ngước mắt lên thấy vị giảng viên cùng phòng đang mở máy tính xách tay ra làm việc, bầu không khí ngột ngạt nặng nề, thật sự hít thở không thông, thế là Tô Nam quyết định mượn luôn cớ này đi xuống dưới.
Ngoài trời mưa phùn rơi lất phất, Tô Nam hỏi mượn quầy lễ tân một chiếc ô.
Khuôn viên đại học S rất nhỏ, phía Nam là một mảng công trình kiến trúc dân quốc, hai năm trước có một bộ phim thần tượng nói về thời kỳ dân quốc lấy bối cảnh ở đây, đã gây nên một cơn sốt không nhỏ.
Mưa đêm, bóng cây thâm trầm trĩu nặng, gạch xanh ngói đen, một góc mái hiên nằm nép mình dưới những tán lá run rẩy.
Tô Nam đi đến dưới mái hiên, đóng ô lại.
Bụi nước như sương mù lất phất trong màn mưa, dáng hình thành phố xa xa chỉ còn là một lát cắt trơ trọi, những ánh đèn mông lung khiến mọi thứ nhòe ra như ảo ảnh.
Gió về mang hơi lạnh, hơi thở muôn đời không đổi của giọt mưa.
“Thu ý nồng…” cô chợt nghĩ đến một bài hát, thế là vô thức lẩm nhẩm “Người ra đi lòng ngập ý thu, một chén rượu, vạn nỗi ưu tư, bao lần ly biệt…” Những lời phía sau cô không nhớ được, thế là cứ ‘ưm hừm’ giai điệụ Bốn câu ca từ, khẽ lặp đi lặp lại trong gió trong mưa.
“Có thể hát bài khác không?” Tô Nam sợ tới mức tim muốn ngừng đập, xoay đầu về hướng phát ra âm thanh, lúc này mới phát hiện trước tòa nhà bên cạnh có một dáng người không biết đã đứng đó tự khi nào.
Người đó đứng yên một lúc rồi cất bước đi về phía bên này.
Hình dáng càng lúc càng hiện rõ trong bóng đêm, chẳng mấy chốc đã đến trước mặt, cảm xúc lẫn lộn Tô Nam cất tiếng gọi “Thầy Trần….” Trần Tri Ngộ đi đến bên cạnh, sờ túi quần, lấy một điếu thuốc ra châm “Sao lại chạy tới nơi này?” “Dạ, em tình cờ đi dạo ngang qua ạ.” Trần Tri Ngộ ngậm điếu thuốc, chậm rãi hút một hơi, giơ tay chỉ về phía trước, một tòa nhà nằm ẩn mình trong bóng đêm “Đó là phòng trưng bày nghệ thuật, em nhìn thấy không?” “Dạ.” “Bạn