Chương 12
hiện được nền tảng kiến thức rất vững chắc, từ chú thích đến tài liệu tham khảo đều hết sức tinh tế chuẩn mực.
Cho dù một người vốn khắt khe như anh cầm kính lúp soi mói cũng không tìm thấy bất cứ sai sót nào.
“Không nói tới chuyện này nữa…” Trần Tri Ngộ dừng một lát “Em có định tham gia cái ‘cuộc thi lập nghiệp’ gì đó không?” “Dạ, em không có thời gian đi.” “Không mấy quan trọng, nó cũng chỉ có tác dụng làm cho bản lý lịch đẹp mắt hơn mà thôi.
Nếu em cần cơ hội như thế, sau khi làm xong đề tài luận văn, tôi có thể giới thiệu cho em một số nơi thực tập phù hợp.” “Cảm ơn thầy Trần.” Trần Tri Ngộ lướt nhìn cô một cái, dường như vẫn muốn nói thêm điều gì đó nhưng rồi lại như chẳng biết phải nói gì.
Anh khép bớt cửa sổ lại rồi tựa người ra sau, nhắm mắt lại.
Sắc trời dần chuyển mình bừng sáng, ánh cam vàng ấm áp nhuộm đẫm làn sương sớm như một tầng sa mỏng bao phủ rừng cây nhỏ hai bên đường.
Đến thành phố S.
‘Mặc cho thế gian bao mưa xuống, cũng không thấm nổi một đóa hoa.’ nannan Vô danh …….
Diễn đàn diễn ra suốt cả ngày, lịch trình cũng không có gì khác so với hội trường chính ở thành phố Đán.
Sau khi đến nơi, mọi người gặp gỡ chào hỏi các giảng viên của đại học S rồi bắt đầu tiến hành diễn đàn buổi sáng.
Tất cả các công việc phân phát tài liệu, hướng dẫn giảng viên, bưng trà rót nước giữa buổi đều do một tay Tô Nam phụ trách.
Sau khi hội nghị kết thúc, Giang Minh Khiêm đưa các thầy cô đến khách sạn ăn trưa, còn cô phải ở lại để sắp xếp bảng tên, thứ tự chỗ ngồi cho buổi chiềụ Cũng may, sau một hồi loay hoay bận rộn đã có sẵn một hộp cơm; cá chiên, gà kho, giá đỗ xào, lúc đưa tới đã hơi lạnh.
Sau khi đưa các giảng viên về chỗ nghỉ ngơi xong, Giang Minh Khiêm mò đi tìm mấy người bạn thời cấp ba đang học ở đại học S để ăn cơm chùa.
Cả hội trường lớn như vậy chỉ còn lại một mình Tô Nam.
Bên cạnh có máy nước nóng, Tô Nam rót cho mình một ly nước rồi len lén lấy một ít bánh snack dùng trong tiệc trà giữa giờ giải lao, ngồi trong góc hội trường ăn tạm buổi trưa.
Tối qua cô ngủ muộn, sáng nay chưa đến sáu giờ đã thức dậy, vốn dĩ ngủ chưa đủ giấc.
Ánh mặt trời giữa trưa chiếu rọi, cơn buồn ngủ như sóng triều lao tới đổ ập xuống.
Nhác thấy còn khá lâu mới bắt đầu phiên buổi chiều, Tô Nam đặt đồng hồ báo thức sau nửa tiếng rồi nằm úp mặt xuống bàn thiếp đi.
Mơ mơ màng màng, nghe thấy có tiếng bước chân đi vào, Tô Nam bất giác bừng tỉnh, lập tức ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt đang nhìn mình, cô sợ tới mức quên cả thở, lật đật đứng dậy “… Thầy Trần.” “Sao lại ngủ ở đây?” “Dạ, về khách sạn mất thời gian, lát nữa em còn phải kiểm tra lại thiết bị.” Tô Nam giơ tay sờ soạng bên khóe miệng.
Động tác này hoàn toàn vô thức.
Vẻ mặt cô vẫn còn vương nét ngái ngủ, vì nằm gối đầu lên ống tay áo khoác chất liệu vải len dệt kim nên trên mặt bị hằn mấy lằn đo đỏ ngang dọc của hoa văn.
Trần Tri Ngộ chăm chú nhìn một lúc, đột nhiên chồm người tới trước.
Tô Nam cơ hồ theo bản năng nghiêng người tránh sang một bên, nhìn thấy Trần Tri Ngộ vươn cánh tay lấy từ trong ngăn bàn ra một cái USB…