Chương 21
dụ dỗ Lục Chi, còn lừa gạt cô bé rằng Lục Dục Chi là dã chủng, chỉ có Lục Chi mới có quan hệ huyết thống với bọn họ.
Thậm chí có người với tâm lý biến thái động tay động chân với cô bé 6 tuổi.
Lục Chi bé nhỏ bị kinh sợ gào khóc, cô bé trốn ở trong ngực anh trai không muốn thấy bất kỳ kẻ nào hay nói bất kỳ lời nào.
Đôi mắt thiếu niên 12 tuổi hung ác nhìn thẳng đám họ hàng giống như hổ rình mồi.
Rõ ràng dáng người, tuổi tác so với đám người trưởng thành có chênh lệch rất lớn, nhưng ánh mắt thiếu niên hung tợn giống sư tử muốn ăn thịt người, trên người thiếu niên tỏa ra sát khí hung tàn như muốn chém giết bọn họ.
Thiếu niên bảo vệ em gái ở sau lưng mình, đuổi đi tất cả đám họ hàng thân thích thèm muốn khối di sản kếch xù.
Cậu thiếu niên tìm được tên cặn bã dám động tay động chân với em gái rồi kéo đến ngõ nhỏ hẻo lánh, đánh hắn ta thừa sống thiếu chết, phế đi cái đó của tên đàn ông.
Đó là lần đầu tiên thiếu niên 12 tuổi sinh ra ý niệm muốn giết người, nhưng anh còn phải chăm sóc em gái, do đó không thể xúc động.
Đó cũng là lần đầu tiên Lục Dục Chi cảm thấy bản thân thật vô dụng.
Anh cảm thấy bất lực, không có cha mẹ thì không thể làm được gì.
Bình thường mọi người đều gọi anh là thiên chi kiêu tử 1 nhưng giờ đây anh không thể bảo vệ tốt được em gái của chính mình.
Vì vậy từ ngày đó Lục Dục Chi thay đổi, anh trở nên xa cách, trầm mặc ít nói, tính cách lạnh lùng.
Nhưng đối với Lục Chi mà nói, Lục Dục Chi vẫn là người anh trai bầu bạn cùng cô từ nhỏ, rõ ràng anh là một chàng Hoàng tử nhưng lại sẵn sàng và nguyện ý trở thành Kỵ sĩ của riêng một mình cô.
1 Thiên chi kiêu tử 天之骄子 Con cưng Đứa con được cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêụ Đứa con cưng của ông trời.
Vốn ý chỉ tộc người Hồ hùng mạnh ở phương Bắc, sau lại chỉ đứa con do được cha mẹ cưng chiều quá mà sinh hư.
Một nửa đầu trong cơn ác mộng của Lục Chi là khung cảnh máu tanh khi cha mẹ rời đi, nửa sau là hình ảnh tên cặn bã sờ mó trên người cô làm cô cảm thấy ghê tởm.
Tai nạn xe cộ đột ngột phát sinh, trong nháy mắt mẹ gắt gao ôm chặt cô bé Lục Chi xuống dưới thân để bảo vệ.
Sau đó cô bé chỉ cảm thấy trên mặt mình có một chất lỏng đang chảy xuống Chờ đến lúc đội cứu hộ đến, Lục Chi mới dám mở mắt.
Đôi tay nhỏ bé run run rẩy rẩy sờ soạng gương mặt mình.
Cô bé cúi đầu nhìn xuống thì thấy toàn bộ xung quanh là mùi máu tanh đỏ tươi, là máu của mẹ.
Lục Chi sợ tới mức hôn mê bất tỉnh, thời điểm cô bé tỉnh lại, bên giường bệnh chỉ có một mình anh trai.
Trên người anh trai còn mặc đồng phục, sắc mặt tái nhợt.
Anh thấy Lục Chi tỉnh lại bèn ôn nhu an ủi, nói rằng không có việc gì.
Lục Chi gào khóc muốn tìm cha mẹ, cảm xúc sau tai nạn xe cộ của Lục Chi như cơn sóng cuộn trào, mãnh liệt đánh vào trong lòng Lục Dục Chi khiến anh nhói đaụ Lục Chi chỉ nhớ sờ được rất nhiều máu trên mặt, còn cả cái ôm ấm áp lần cuối cùng của mẹ.
Lục Dục Chi ôm Lục Chi bé nhỏ, anh dỗ dành cô bé, anh nói rằng cha mẹ đi đến một nơi rất xa.
Chi Chi