Chương 20
về một mình anh.
Cái danh xưng anh trai ôn nhu giả dối đáng chết này, rốt cuộc anh còn có thể duy trì bao lâu?
11 giờ đêm, đèn phòng khách đã tắt, đèn phòng ngủ của Lục Chi vẫn còn sáng.
Lục Dục Chi xuống xe, anh mở rộng cửa xe cho bay bớt mùi thuốc.
Rạng sáng 1 giờ, sau khi chờ đợi thêm hai tiếng, Lục Dục Chi rón rén mở cửa đi vào nhà.
Anh không bật đèn phòng khách, chỉ nương theo ánh trăng nhìn mọi thứ, trong lúc vô tình anh liếc đến mấy lon bia trên bàn trà phòng khách.
Lục Dục Chi cau mày đi tới xem kỹ hơn, ba lon đã mở, trong đó hai lon hết sạch.
Nhất thời lòng Lục Dục Chi dấy lên ngọn lửa vô hình, sắc mặt anh thâm trầm, anh bước nhanh lên lầu, vào phòng Lục Chi.
Ánh đèn ngủ ở kệ đầu giường mờ nhạt, trên chiếc giường đệm voan mỏng có một Công chúa nhỏ đang cuộn tròn vào một góc giường.
Lục Chi không đắp chăn, cô ôm gấu bông Lục Dục Chi tặng cho.
Cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ viền ren mỏng màu hồng.
Do dáng ngủ của cô nên váy bị cuốn đến dưới mông, mái tóc dài đen nhánh xõa tán loạn ở trên giường, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở giữa gấu bông và mặt giường.
Trong không khí mơ hồ còn mùi bia đọng lại.
Lục Dục Chi cố nén lửa giận, anh ôm cô đến giữa giường, lúc này gương mặt xinh đẹp mới lộ ra.
Lục Chi có vẻ bất an mà nhíu mày, hàng lông mi run rẩy, cái mũi nhỏ động đậy, đôi môi anh đào hé mở, gò má và lỗ tai ửng đỏ, dáng vẻ của cô chứng tỏ đã say.
Lúc này đêm đã khuya, anh cố ý kéo dài thời gian trở về nhà, có thể đó là lý do khiến cô gái của anh suy nghĩ nhiều mà buồn tủi tìm đến chất cồn.
Lục Dục Chi sẽ chờ đến sáng mai để hỏi tội cô.
Lục Chi rất quật cường, đó là lý do anh dùng giọng điệu của người đại diện để gửi tin nhắn cho cô, anh sợ cô không tin.
Chính bản thân Lục Dục Chi chưa suy nghĩ thông suốt nên anh không dám gặp mặt Lục Chi, anh sợ bản thân sẽ không kiềm chế được mà tiếp tục làm những việc quá trớn.
Cô gái của anh vẫn còn nhỏ, vẫn là cô bé ngốc nghếch chưa hiểu sự đời.
Lục Dục Chi thở dài một hơi, anh đắp chăn cho Lục Chi.
Động tác của Lục Dục Chi kinh động đến người trên giường, Lục Chi nắm lấy cánh tay anh và ôm vào trong ngực.
Lục Dục Chi đành phải quỳ một gối xuống mặt giường bên cạnh, anh ôm cô vào lòng tránh cho cô đập đầu vào thành giường.
Anh ôm Lục Chi vỗ về trấn an, anh hát cho cô nghe bài đồng dao do chính anh biên soạn lại "Ngủ đi, ngủ đi, bảo bối thân ái của anh, đôi tay anh nhẹ nhàng ôm em.
Khe khẽ đung đưa cho em mau mau ngủ yên, ngủ đi, ngủ đi, bảo bối Chi Chi ngoan ngoãn." Giọng điệu trầm thấp, tiếng hát trong veo, tình ý miên man, dường như Lục Chi ở trong mộng quay trở về hồi nhỏ.
Mấy tháng sau khi cha mẹ qua đời, mỗi đêm Lục Chi đều mơ thấy ác mộng.
Tai nạn xe cộ tựa như một cái đòn roi nghiêm trọng, đánh nát tan tành tuổi thơ tốt đẹp của Lục Chi.
Vốn một nhà bốn người hạnh phúc, trong một đêm chỉ còn lại Lục Dục Chi và Lục Chi.
Đám họ hàng hai bên ngày thường không lui tới lúc bấy giờ lại sôi nổi tiến tới quan tâm quyền nuôi nấng hai anh em.
Họ thay đổi các phương pháp