Chương 5
Bạch cô nương Bạch Nhàn là ấu nữ Thái phó, tuổi tác tương đương với Dung Hỉ, tính tình hợp ý nên thân thiết chẳng kém gì tỷ muội ruột thịt.
"Hàm Nhuỵ " Dung phu nhân và Từ ma ma còn đang nói chuyện thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng thiếu nữ trong trẻo "Mẫu thân đã về chưa?" "Bẩm nhị cô nương, phu nhân đang trong phòng với Từ ma ma." "Thật sao?" Người chưa tới mà giọng nói đã vọng vào trước.
Chẳng mấy chốc, một thiếu nữ vận váy dày màu vàng nhạt, mắt ngọc mày ngài, dung nhan tươi tắn xuất hiện trước mắt Dung phu nhân.
Chính là nhị nữ nhi Dung Hỉ.
Chợt nhớ lời đại nữ nhi Dung Hoan ngày hôm nay, sống mũi Dung phu nhân bỗng cay cay.
Hai nữ nhi đều là miếng thịt từ bụng bà ấy sinh ra, là châu ngọc chẳng thể dứt bỏ.
Song lòng người vốn thiên vị, ngược lại với trưởng nữ thông tuệ kiên cường, bà ấy lại càng thương yêu tiểu nữ nhi từ nhỏ sức khỏe yếu ớt, thường hay mỉm cười nũng nịu bên mình hơn.
Chỉ là, lời nói của Dung Hoan hôm nay lại khiến Dung phu nhân đầy áy náy.
Huống hồ, hôn sự giữa Dung Hoan cùng Thái tử không phải là việc của hai người, mà còn vướng lụy hai tộc, thậm chí cả triều đình.
Dung phu nhân nào dám sơ suất nửa phần.
Bà ấy vốn định đợi bãi chầu xong sẽ thuật lại ý của Dung Hoan với trượng phu, thế nhưng Dung phu nhân cũng biết, tám chín phần mười là Dung tướng sẽ đồng ý lời thỉnh cầu của Dung Hoan.
Đó là lựa chọn tốt nhất cho toàn bộ Dung phủ.
Thế nhưng cứ nhìn đôi mắt cười cong cong, đầy tình cảm quấn quýt của Dung Hỉ khi nhìn mình thì Dung phu nhân lại cảm thấy nữ nhi này được bà ấy và trượng phu nuôi dưỡng quá mức ngây thơ hồn nhiên, vẫn chỉ như đứa trẻ, nào đủ sức che chở Hoàng thái tôn, nào có thể an nhiên sống giữa hậu viện sâu tựa vực thẳm ở phủ Thái tử?
Nghĩ đến đây, vẻ mặt bà ấy bất giác phảng phất bi thương.
Dung Hỉ vốn đang hứng khởi, ríu rít kể chuyện ngày hôm nay ra ngoài với Bạch Nhàn, ấy vậy mà khi ngẩng đầu thấy sắc mặt mẫu thân tái nhợt, nàng bỗng im bặt rồi lo lắng khẽ gọi "Mẫu thân?
Mẫu thân?" Hả?" Dung phu nhân hoàn hồn, vỗ nhẹ lên đầu nữ nhi "Sao vậy?" "Sao gì chứ?
Con còn muốn hỏi người làm sao kìa?" Dung Hỉ sẵng giọng "Trong phủ xảy ra chuyện gì ạ?
Hay là người đang không khỏe?
Nhìn mẫu thân lạ lắm." Dù sao Dung Hỉ cũng được Dung phu nhân và Dung tướng nuôi dạy, dù đơn thuần nhưng tâm tư vẫn rất sâu sắc, khá là khéo léo lanh lẹ.
Chỉ là không bằng tài hoa của Dung Hoan mà thôi.
"Không..
không có gì." Dung phu nhân chần chừ "Yêu Yêu, con nói thật cho mẫu thân nghe, trong lòng con đã có ý trung nhân chưa?" "Dạ?" Không ngờ mẫu thân hỏi vậy, má Dung Hỉ lập tức ửng hồng.
Dáng vẻ tiểu nữ nhi e lệ..
"Nói với mẫu thân là ai được không?" "Ấy..
Làm gì có." Dung Hỉ cầm tay Dung phu nhân làm nũng "Chẳng lẽ mẫu thân muốn gả nữ nhi đi sao?
Nữ nhi vẫn muốn tận hiếu với người và phụ thân thêm hai năm nữa cơ." Dung phu nhân nghe vậy thì rất vui.
Không uổng công bà ấy và trượng phu yêu thương con bé.
Chỉ là..
"Yêu Yêu ngốc nghếch, nữ hài tử thì sẽ phải xuất giá thôi." Dung mẫu nói với vẻ sâu xa "Thực ra từ năm ngoái lúc con cập kê đến nay, mẫu thân nhận được rất nhiều bái thiếp, đều là mong muốn được lấy Yêu Yêu nhà ta." "Dù sao thì.." Dung phu nhân vén lọn tóc bên tai