⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 8

lời qua lại với Phù Hành vừa rồi, lại đổi giọng “Đã là đồ ngự tứ, thay ta đưa đến nhà cấp sự trung.” Diêm Vũ gật đầu “Thái tử điện hạ còn có lời gì muốn nhắn gửi Phù đại nhân không?” Ý nàng đây là muốn thay hắn đưa bậc thang cho Phù Hành.
Vệ Sóc nhìn chằm chằm vào gương mặt bình tĩnh vô vị kia, tuy không muốn thừa nhận, nhưng mấy năm nay hắn cũng đã quen với sự đồng hành của Diêm Vũ, nàng luôn hiểu hắn hơn người khác, thậm chí đôi khi không cần hắn nói nhiều, nàng cũng có thể đoán được suy nghĩ trong lòng hắn.
Nhìn Diêm Vũ trước mặt, Vệ Sóc không khỏi nhớ đến những lời tranh cãi qua lại với Phù Hành, lập tức cảm thấy hai gò má nóng bừng.
Hắn phất tay bực bội “Lấy chút đồ ngọt bịt miệng hắn còn chưa đủ sao, ta không có gì để nói với hắn.” Hắn đã không muốn, Diêm Vũ cũng không tiện ép, sau đó nàng liền tìm Vương công công tìm lấy một cái hộp đựng để đi đưa kẹo lạc.
Nào ngờ, sáng sớm hôm sau đã có cấm quân đến Đông cung bắt người, nói Diêm Vũ cô nương có liên quan đến một vụ án mạng, muốn đưa nàng đến Đại Lý Tự thẩm vấn.
Lúc này thái tử lên triều còn chưa về, ngay cả chủ tử để cầu cứu cũng không tìm được, Tiểu Huyền và những người khác lo lắng vô cùng, chỉ đành trơ mắt nhìn Diêm Vũ bị họ dẫn đi.
Sau đó họ nhờ người dò la hỏi han mới biết được, tối hôm qua xảy ra một chuyện lớn, Phù đại nhân, cấp sự trung Tả Xuân Phường Đông cung đột tử tại nhà.
Hiện giờ, vụ án này đã được Hình Bộ chuyển giao cho Đại Lý Tự.
Hình Bộ thượng thư là cữu phụ của thái tử, bệ hạ lại giao vụ án này cho Đại Lý Tự điều tra xử lý, thoáng chốc khiến người ta nhìn không ra là để tránh hiềm nghi, hay là để phòng ngoại thích.
Tiếng xích sắt kéo vang lên đặc biệt chói tai trong không gian tĩnh mịch này, Diêm Vũ vốn đang tựa vào tường chợp mắt, giấc mộng thanh tịnh đột nhiên bị quấy nhiễụ Có người vào rồi.
Bên ngoài cửa, Vệ Sóc khoác một thân áo choàng đen đứng sau lưng hai tên ngục tốt, sắc mặt còn đen hơn cả y phục trên người.
Dù việc này có ít nhiều liên quan đến Đông Cung, ngục quan cũng không dám đắc tội thái tử đương triều, cánh cửa nhà lao này được làm thấp, hắn mở khóa xong vẫn không quên cúi mình, nhón chân giơ tay chắn trên khung cửa “Điện hạ, làm phiền ngài hạ mình chút.” Vệ Sóc không để ý, hất mũ mà ung dung cúi người bước vào.
Tên ngục quan kia không biết nghĩ gì, hai con ngươi xoay tròn rồi nịnh nọt cười “Điện hạ, tiểu nhân ở ngoài cửa canh gác cho ngài.” Nói xong, hắn ra hiệu cho hai người kia, một nhóm ba người Đại Lý Tự liền nhường không gian này rồi ra ngoài.
Diêm Vũ lúc này mới quay người nhìn Vệ Sóc.
“Bọn chúng tra tấn ngươi rồi?” Nhờ một tia ánh sáng yếu ớt, Vệ Sóc thấy khóe miệng dưới của nàng rách một đường, đã kết thành vảy máu, nổi bật trên gương mặt tái nhợt, vệt đỏ thẫm ấy trở nên đặc biệt rõ ràng.
Nói xong, hắn giơ tay định kiểm tra, Diêm Vũ hơi lúng túng nghiêng người, tránh đi bàn tay của hắn “Không có.” Sau khi nghe thấy mấy tiếng thở gấp bên cạnh, nàng do dự nói “Đây...
là điện hạ làm.” Vệ Sóc á khẩu, ngọn lửa giận vốn đang ngập tràn lại bị mấy câu của nàng dập tắt đi không ít.
Nhưng trong lòng


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡