⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 7

ta vậy?” Vốn trong đĩa có mười miếng kẹo lạc xếp thành vòng tròn, lúc này thiếu mất một miếng, liếc mắt một cái liền biết, hơn nữa thức ăn của thiên tử xưa nay do bếp nhỏ Thượng Thực Cục nấu nướng, nàng có đi cầu xin, cũng xin không được một miếng bù vào.
Tiểu Huyền sợ đến nước mắt lưng tròng.
Diêm Vũ lạnh mặt nói “Cái miệng này của ngươi sớm muộn gì cũng gây họa, còn hơn là nói bậy rồi bị phán tội, chi bằng vì tham ăn mà bị phạt trượng đi.” Thấy nàng thực sự tức giận, Tiểu Huyền liền vội vàng khóc lóc kéo áo nàng “Cô nương cứu ta, ta không dám nói lung tung nữa.” Diêm Vũ ngồi xuống, lấy khăn lau sạch nước mắt trên mặt nàng rồi thở dài nói “Ngày xưa thái tử ghét nhất những kẻ đưa chuyện thị phi, ngươi quên rồi sao?
Chúng ta là nữ quan, mỗi lời mỗi hành động đều đại diện cho Đông cung, ngươi không quan tâm đến bản thân thì cũng nên nghĩ cho thái tử chứ.” Dù sao vì vẫn còn nhỏ tuổi nên Tiểu Huyền bị nàng dọa cho một trận cũng không dám nói bậy hỏi bậy nữa, chỉ biết mím môi gật đầu “Nhưng kẹo lạc này...” “Có ngon không, có ngọt không?” Diêm Vũ cười hỏi.
“Ngon thì ngon thật.” Tiểu Huyền lại như sắp khóc, tuy nhiên nàng đã nhớ kỹ bài học vừa rồi rồi, nửa câu sau thế nào cũng không dám nói ra.
Ngon thì ngon thật, chỉ là vì một miếng mà ăn một trận đòn, thật quá là không đáng đi..
Diêm Vũ thấy nàng cuối cùng cũng biết kiềm chế cũng yên tâm hơn, sau đó nàng liền lấy khăn gấp chín miếng kẹo lạc còn lại, xếp thành từng lớp ba miếng xếp chồng lên nhau, quả thực nhìn không ra là đã thiếu mất một miếng.
“Mười phần vẹn mười đã không được thì ngụ ý trường cửu cũng không tệ.” Nàng bưng đĩa để vào hộp gỗ, “Thái tử điện hạ sẽ không vì một đĩa kẹo lạc mà đi đối chất với người ta đâu, thiếu một miếng thì thiếu một miếng vậy.” Hơn nữa Vệ Sóc vốn không thích ăn mấy thứ đồ ngọt lịm này, phần lớn sẽ ban thưởng cho người hầu hạ bên dưới, hôm nay chẳng qua là để dọa cho Tiểu Huyền sợ hẳn, khiến nàng ấy về sau cẩn trọng lời nói và hành động, giữ được bình an.
Tiểu Huyền làm sao biết được mấy ý nghĩ này của nàng, nàng ấy vui vẻ đứng dậy nói “Ta biết mà, trong lòng cô nương có ta, tuyệt đối sẽ không để ta chịu khổ phạt trượng vô cớ ” “Khổng Tử nói quân tử phải thận trọng trong lời nói và nhanh nhẹn trong hành động, sau này phải nói ít làm nhiều, hiểu chưa?” Diêm Vũ giơ tay chọt chọt mũi nàng rồi xách hộp gỗ đi vào điện, “Lần này, để ta đi thay ngươi.” Trong Thái tử điện có khách, Vương công công lại chỉ nói không sao, bảo nàng cứ vào, Diêm Vũ liền bưng khay đi vào.
Nào ngờ vừa bước qua cửa, suýt nữa đã va phải vị khách đang giận dữ bỏ đi.
Diêm Vũ nhìn theo bóng lưng hắn, lại là Phù Hành, cấp sự trung Tả Xuân Phường.
Diêm Vũ không ngờ mình lại xui xẻo như vậy, đúng lúc này nàng lại đến.
Thấy Vệ Sóc ngồi trên ghế bị tức giận đến mức ho sặc sụa, sắc mặt không tốt, nàng đành cúi đầu tâu “Bệ hạ nói hôm nay kẹo lạc làm không tệ, gửi một ít đến cho thái tử nếm thử.” Vệ Sóc vừa thấy nàng, lông mày càng thêm nhíu chặt.
“Ta không thích ăn ngọt, người khác không biết, ngươi cũng không biết sao?” Vừa định bảo nàng lui xuống vứt đi, hắn chợt nhớ đến mấy


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡