Chương 2
lòng bàn tay.
Ngay khi sắp rút tay về, bàn tay Vệ Sóc đột nhiên đặt lên mu bàn tay nàng, hắn ngồi thẳng dậy nghiêm nghị nói “Sao nàng biết ta muốn cài chiếc trâm này?” Nàng đứng phía trước, hắn ngồi phía sau, tư thế này thật gần gũi, trông như là Vệ Sóc đang ôm nàng từ phía saụ Lực đạo đè trên mu bàn tay dần tăng lên nhưng lông mày Diêm Vũ không hề nhúc nhích, nàng chỉ lặng lẽ đáp “Gần đây trời chuyển lạnh, gỗ đào có thể ngăn tà khí xâm nhập.” Nàng vừa dứt lời, eo lại bị Vệ Sóc kéo mạnh, nàng ngồi vững vàng trên đùi hắn.
Diêm Vũ không ngờ hắn sẽ có hành động này, nàng nín thở, nhắm chặt mắt.
Gương mặt trắng nõn đỏ bừng, một mảng đỏ ửng lan đến tận đáy tai rồi tới sâu vùng sâu cùng dưới cổ.
Hắn vốn chỉ muốn chọc tức nàng lại không ngờ rằng người này sẽ ngoan ngoãn ngồi yên trên người mình.
Gần trong gang tấc, hít nhẹ thôi cũng có thể ngửi thấy mùi hương bạch đàn nhàn nhạt tỏa ra từ người nàng.
Sáng nay trước khi trời sáng, hương thơm này vẫn vương vấn bên cạnh mình, khiến cơn đau đầu của hắn dần dịu đi.
Vệ Sóc bất giác ghé sát lại gần, chóp mũi gần như chạm vào vành tai nàng.
“Quân tử phải như khuê như chương, lệnh văn lệnh vọng.” Diêm Vũ nghiêng mặt sang một bên, dù trong tình cảnh khó xử này, nàng vẫn thẳng lưng, khuyên nhủ “Điện hạ nên tự trọng.” Như khuê như chương, lệnh văn lệnh vọng có nguồn gốc từ “Kinh Thi – Đại Nhã” và được dùng để ca ngợi vẻ đẹp tốt đẹp, uy tín và danh tiếng.
Trong đó, “khuê” và “chương” là những loại ngọc, biểu tượng cho vẻ đẹp mỹ lệ và quý phái.
“Lệnh văn” và “lệnh vọng” nghĩa là có tiếng tăm tốt đẹp, được mọi người biết đến và ngưỡng mộ.
Vì vậy, cụm từ này được sử dụng để miêu tả một người không chỉ có vẻ ngoài đẹp đẽ mà còn có danh tiếng và uy tín tốt lành trong xã hội.
Đôi tay ôm nàng đột ngột buông ra, Vệ Sóc đẩy người ra, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm đến nỗi gân xanh nổi lên “Sao, ngay cả nàng cũng muốn làm nữ thái phó đến đây giám sát, dạy dỗ ta sao?” “Nô tỳ không dám.” Diêm Vũ quỳ bên cạnh, cúi đầu bất động.
“Nàng có tư cách gì mà tự xưng là nô tỳ Đông Cung của ta.” Vệ Sóc nghe nàng tự xưng như vậy càng thấy ngọn lửa không tên trong lòng bùng cháy dữ dội, dạy nàng bao năm mà vẫn không sửa được.
Lời nói đến bên miệng lại biến đổi, hắn hung dữ nói thêm một câu “Nhớ kỹ thân phận của mình, cả đời này, nàng phải ở bên cạnh ta tạ tội.” Vệ Sóc tức giận bỏ đi, chỉ để lại vài sợi gió nhẹ.
Diêm Vũ đứng dậy phủi bụi trên đầu gối, không khỏi cảm thấy trống rỗng trong lòng.
Cả đời.
Nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, nàng mơ màng đã trải qua gần hai mươi năm cuộc đời..
Nếu thật sự có thể sống đến sáu mươi, bảy mươi, nàng cũng chỉ còn bốn mươi, năm mươi năm nữa thôi.
Đêm qua thức đến nửa đêm vẫn chưa ngủ, Diêm Vũ cũng mệt mỏi vô cùng, về phòng là ngủ luôn.
Khi nàng tỉnh dậy, bầu trời bên ngoài cửa sổ càng thêm u ám.
Tiểu Huyền bưng nước rửa mặt đến thấy nàng đứng bên cửa sổ thẫn thờ, bóng lưng mảnh mai nhưng thẳng tắp, nàng không khỏi thở dài não nề “Những năm qua cô nương cũng đã hết lòng hầu hạ, nhưng không biết vì sao điện hạ cứ...” Diêm Vũ vốc nước lên mặt rồi lấy