Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 1

Khoảnh khắc bước ra khỏi cửa điện, Diêm Vũ ngẩng đầu nhìn lên bầu trời nơi chân trời.
Trăng tàn đã lặn, mây đêm tạm dừng.
Nơi đây đã là phía đông nhất của hoàng cung, lẽ ra là nơi sớm nhất có thể nhìn thấy mặt trời nhưng hôm nay trời lại u ám mãi không thấy ánh sáng, có lẽ là sắp mưa rồi.
Mỗi trận mưa thu là một trận lạnh, cũng chẳng trách gần đây chứng đau đầu của Vệ Sóc lại tái phát dữ dội hơn.
Mỗi khi thân thể thái tử điện hạ không khỏe, ngài lại càng khó chiều hơn bình thường, vì vậy cứ mỗi độ thu về, cuộc sống của nàng cũng khó khăn hơn một chút.
Không biết đang nghĩ gì, Diêm Vũ cứ ngẩn người nhìn về phía xa xăm.
Mọi người trong Đông Cung từ lâu đã được Vệ Sóc dạy dỗ nghiêm túc, cẩn thận, họ không bao giờ nói nhiều, vì vậy cũng không ai lên tiếng thúc giục hay hỏi han, chỉ lặng lẽ nhìn Diêm Vũ thẫn thờ.
Nàng mặc một bộ y phục màu xanh trắng, hòa mình vào buổi sớm thu ấm áp cùng sắc điệu ấy tựa như men trên gốm Thiên Thanh.
Có lẽ vì quá lâu quên chớp mắt nên tới khi đôi mắt bắt đầu thấy hơi cay, Diêm Vũ mới thu hồi ánh mắt, chỉnh lại vạt áo rồi nhẹ nhàng dặn dò hai người bên cạnh cửa “Thái tử điện hạ đã dậy rồi.” Nói xong, nàng lại tiếp tục đứng im lặng bên bức tường gạch màu đỏ.
Nghe vậy, hai cung nữ đang đứng gác ở cửa điện cẩn thận bước vào hầu hạ qua khe hở nhỏ nàng để lại bên cạnh.
Người đã dậy rồi, vậy thì phải chuẩn bị cho thái tử điện hạ lên triềụ Tuy nửa đêm qua đã nghe thấy tiếng động không nhỏ bên ngoài nhưng khi thực sự nhìn thấy cảnh tượng bừa bộn khắp phòng, hai cung nữ vẫn thầm thở dài.
Đêm qua lại là một đêm kinh tâm động phách.
Một trong hai cung nữ khi dọn dẹp động tác có hơi lớn một chút, mảnh sứ vỡ cọ xát trên nền gạch phát ra âm thanh nhẹ, ngay sau đó đã nghe thấy tiếng “choang”, chiếc trâm ngọc trắng rơi xuống đất vỡ làm đôi.
Cung nữ sợ hãi liên tục dập đầu, kêu lên xin thái tử tha mạng.
Vệ Sóc vốn đã đau đầu, ném trâm xong lại thấy hai cung nữ mặt đầy nước mắt, lòng càng thêm bực bội liền quát lớn “Cút.” Trong phòng cuối cùng cũng đã yên tĩnh trở lại nhưng trong lòng hắn lại càng ồn ào hơn, một cảm giác bức bối khó tả đè nặng trong tim khiến toàn thân không thoải mái.
Giữa lúc đầu óc rối bời bỗng hiện lên một khuôn mặt nữ tử trắng nõn.
Nếu là nàng, có lẽ sẽ không hoảng loạn như vậy.
Trên gương mặt đoan trang nhu hòa ấy rất ít khi thấy cảm xúc trào dâng, những năm trước còn có thể thấy vài giọt lệ trong suốt, nhưng đến nay, dù hắn nói ra những lời khó nghe đến đâu, làm ra chuyện khó coi đến mấy, nàng cũng không còn động lòng.
Nghĩ ngợi một hồi, Vệ Sóc lại cảm thấy nỗi đau nhói ở thái dương quay lại, hắn càng thêm sốt ruột, quát lớn về phía cửa.
“Vào đây giúp bổn cung cài trâm.” Cung nữ vừa bị Vệ Sóc đuổi ra ngoài cắn răng, đang định bước vào thì Diêm Vũ đã xoay người, nhẹ giọng nói “Ngươi cứ đi làm việc đi, chuyện này giao cho ta là được.” Cung nữ kia thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng không phải đối mặt với vị thái tử tính khí thất thường kia nữa rồi.
Diêm Vũ bước vào nội điện, đóng cửa lại rồi đi đến trước gương, tự lấy một chiếc trâm gỗ nắm trong


Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡