Chương 6
ra, thực ra lúc em giở tính giở nết...
cũng rất hăng hái." “......” Mặt Lục Điểm Lôi bừng đỏ.
Hàng mi dài của cô run rẩy, theo bản năng nhìn người anh trai ngồi ghế trước.
Bất giác, cô nuốt nước miếng, tai cũng đỏ lừng.
Đồng tử Đàm Nhiêu hơi khựng lại, ánh mắt lướt qua vành tai cô rồi lạnh nhạt dời đi.
"Sau này đừng đánh nhau với người ta nữa." Anh ra dáng anh trai cô, bắt đầu dạy dỗ.
“......” Lục Điểm Lôi bĩu môi, quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Còn đáng ghét hơn cả anh trai mình Đàm Nhiêu và Lục Ngọc Trạo quen biết nhau từ năm lớp 10.
Cả hai thân thiết đến mức chỉ hận không thể gặp nhau sớm hơn.Hơn nữa, do hoàn cảnh gia đình đặc biệt, bố mẹ ít khi quản thúc nên việc anh đến nhà họ Lục ăn cơm là chuyện thường tình như cơm bữa.
Vừa mới quậy phá một trận xong, Lục Điểm Lôi giờ đã ngoan ngoãn ngồi yên, chỉ dám len lén quan sát người anh trai ở hàng ghế trước.
Chợt thấy Lục Ngọc Trạo bảo tài xế dừng xe, chẳng nói chẳng rằng câu nào liền mở cửa bước xuống.
Ánh mắt cô vội vàng dõi theo bóng lưng anh trai, vừa định mở miệng hỏi thì giọng nói của Đàm Nhiêu đã vang lên “Cậu ấy có việc, sẽ về muộn một chút.” “Ồ.” Lục Điểm Lôi đinh ninh rằng đó là chuyện riêng trong hội con trai bọn họ nên cũng thu hồi tầm mắt.
Cô cùng Đàm Nhiêu ngồi xe về nhà.
Mẹ cô, bà Phương Nhã Tinh, vừa khéo chuẩn bị ra ngoài.
Bà rất nhiệt tình với Đàm Nhiêu “Tiểu Nhiêu, dì có buổi tiệc tối phải tham gia, chú cũng không có nhà.
Lần sau nhé, lần sau cả nhà mình cùng ăn một bữa cơm.” Đàm Nhiêu cười khách khí “Dạ, đương nhiên rồi ạ.” Đối với bố mẹ Lục Điểm Lôi, anh chẳng khác nào nửa đứa con trai trong nhà, họ đối xử với anh thân thiết như con ruột.
Ngày thường mua quà cáp gì, hễ Lục Ngọc Trạo có một phần thì Đàm Nhiêu cũng sẽ có một phần y hệt.
Lục Điểm Lôi đã quá quen với cảnh này, khóe miệng khẽ nhếch lên, không biết đang cười trộm điều gì.
Cô đi rửa tay trước rồi ngồi xuống bên bàn ăn.
Đàm Nhiêu lau khô tay, kéo ghế ngồi xuống cạnh cô.
“Chiếc đồng hồ kia, em mua cho anh rồi đấy.” Lục Điểm Lôi nhắc lại chuyện cũ, ánh mắt không giấu được vẻ tò mò “Anh kể em nghe chuyện của anh trai em đi.” Đàm Nhiêu nhướng mày “Ví dụ như?” Đôi lông mày thanh tú của Lục Điểm Lôi khẽ nhíu lại, cô ngẫm nghĩ một chút rồi hỏi “Có phải anh ấy...
đang yêu đương không?” “Không biết.” Đàm Nhiêu trả lời dứt khoát, không chút do dự.
“...” Lục Điểm Lôi ngẩn ra một lúc mới phản ứng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn vì tức giận mà hơi ửng hồng “Sao anh nói lời không giữ lời thế?
Em đã đồng ý mua đồng hồ cho anh, vậy mà anh lại trả lời qua loa lấy lệ với em ” Nghe giọng điệu trách cứ của cô gái nhỏ trước mặt, khóe miệng Đàm Nhiêu khẽ cong lên, ánh mắt lộ ra vẻ đắc ý khó tả “Tôi thật sự không biết.
Bên cạnh cậu ấy quả thực không có phụ nữ.” Điều này ngược lại là sự thật.
Ngày nào cô cũng đi cùng Lục Ngọc Trạo, chẳng thấy anh trai dính dáng đến cô gái nào.
Nhưng trực giác mách bảo cô rằng gần đây anh ấy chắc chắn đang để ý đến một người khác phái nào đó.
Còn về việc người đó là ai, có lẽ Đàm Nhiêu cũng chưa biết.
Rốt cuộc đến cô là em gái ruột còn chẳng hay biết gì.
“Thôi